Hiển thị các bài đăng có nhãn suy nghĩ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn suy nghĩ. Hiển thị tất cả bài đăng

9 tháng 1, 2013

Lại muốn khóc rồi…

Đêm dài. Mông lung. Rối loạn. Buồn. Muốn khóc. Tất cả đều thừa thải và thiếu thốn.
Nhiều lúc không lý giải được điều gì cả, chỉ thấy muốn khóc, muốn đi bộ mãi cho kiệt sức, để không còn có đủ sức suy nghĩ hay thắc mắc về bất cứ điều gì, để không còn sức buồn hay khao khát một cái gì cả, để có thể xỉu một chỗ và nằm ngủ trong vô thức cho đến khi thức dậy, ký ức không còn gì.
Nghĩ mình cũng hiền, cũng chăm chỉ chịu khó, cũng tốt bụng, cầu toàn, cũng có ước mơ, khát vọng, cũng dịu dàng và trái tim nhân hậu, cũng một tâm hồn trong sáng và bao dung mà sao thấy làm cái gì cũng khó quá, chắc tại mình ngu ngốc, độ nhạy bén thông minh hình như là chưa đủ.
Ngày xưa, mỗi khi mình thất bại, mỗi khi mình đau khổ, mình luôn biết phải làm gì để phục thù đời, và mình có động lực rất lớn để lao vào cái gì đó với đầy quyết tâm và sự hiếu thắng. Còn bây giờ, mình không biết bắt đầu từ đâu cả, không biết cố gắng như thế nào cả. Cảm thấy rối loạn khủng khiếp, đến mức chỉ muốn gào lên, muốn khóc nức nở, nhưng mà cái cảm giác không thể khóc được, nó cứ tức nghẹn trong lồng ngực khó chịu kinh lắm. Giá như mình ở một mình thì mình sẽ đóng cửa lại mà tru tréo gào thét như bị điên.
Có những người khiến ta đau khổ đến cùng cực, đến nghẹn ngào, thất vọng, nhiều lúc muốn bỏ chạy mà vẫn cứ ngồi đó cố gắng cười cho mặt đỡ căng thẳng, cho tình thế được hóa giải đôi chút, ấy vậy mà ta vẫn không thể dứt áo, ta vẫn thấy tiếc cho chính tình cảm và sự vun đắp, cố gắng của mình, ta cũng sợ cả sự cô đơn, chới với, sợ tìm được ai đó như vậy quá khó, mà cũng có thể tất cả những lí giải đó đều không đúng, chỉ đơn giản là không thể giã từ.
Cậu ơi, có lẽ tớ sẽ thay đổi. Tớ sẽ không cười trước mặt cậu nữa đâu nếu tớ không thấy vui. Tớ sẽ không rủ cậu đi đâu cả nếu đó không phải điều cậu thực sự muốn. Tớ sẽ không nhắn những tin dịu dàng và cam chịu nếu tớ cảm thấy cậu đã đối xử tệ với tớ và cũng là với chính cậu. Tớ sẽ không viết những tin nhắn điện thoại bằng Tiếng Việt có dấu một cách đầy đủ và chỉn chu nữa đâu vì cậu chẳng bao giờ cảm nhận được tình cảm mà tớ trót dành cho cậu. Tớ đã luôn bao biện cho cậu và tự trách chính mình, nhưng thật ra thì, cậu là kẻ ích kỷ, chỉ biết bản thân mình, chỉ làm duy nhất những điều cậu muốn và cậu không bao giờ rủ lòng từ bi để làm một điều gì ý nghĩa cho ai khác cả. Cậu chỉ thấy vui khi có nhiều kẻ xun xoe cậu, hâm mộ cậu, cậu chỉ thấy vui khi cậu được tỏa sáng. Cậu có thể thoải mái kể câu chuyện của cậu, mặc cho điều đó có thể làm cho người khác đau khổ như thế nào… Từ nay, tớ sẽ sống cho chính mình.

5 tháng 2, 2012

Suy nghĩ mới...

Sau 2 ngày cuối tuần quằn quại, cuối cùng mình đã nhận ra được vài điều đáng giá:

Một là đam mê chỉ thực sự được tìm ra qua hành động, qua thể nghiệm, không thể cứ suy nghĩ nát óc mà tìm ra được, nên cứ sống cái đã, sống bình thường, theo quy luật thực tế, chỉ cần chú ý thêm 1 chút xíu vào những thứ làm mình hứng khởi khi làm thì mình sẽ thấy đam mê, cần thể nghiệm nhiều hơn nữa, lắng nghe chính mình nhiều hơn nữa.

Hai là đi du học không nhất thiết phải biết rõ mình sẽ học về cái gì, đó cũng chỉ là một dạng thể nghiệm.

Ba là phải thương yêu gia đình nhiều hơn nữa. Phải tiết kiệm nhiều hơn và cho bố mẹ nhiều hơn, dù tiền không làm nên hạnh phúc, nhưng mình biết, lâu nay mình thờ ơ và ích kỷ.

Bốn là không nhất thiết học khiêu vũ phải học lên cao, miễn đi tập thường xuyên cho khỏe, được đắm mình trong âm nhạc là được rồi, và nhất là nó giúp mình cân bằng cuộc sống. Đó là 1 điều hiếm hoi mà mình cảm thấy đam mê, tất nhiên giờ nó không thể là sự nghiệp của mình, nhưng nó không thể thiếu. Mình không thể từ bỏ nó, dù có chút hơi hướng là mình đi học khiêu vũ để thấy Trọng 3 tuần một lần ( ^ ^).

Sau này mình phải giảm bớt thời gian online, dành nhiều thời gian hơn cho việc nghiên cứu và thể nghiệm.
Tuần mới cố gắng nào, nhất quyết không được than thở, suy nghĩ tiêu cực và cực đoan nữa.

3 tháng 2, 2012

Sáng thứ bảy đi làm

Hôm nay trời có vẻ ít nắng, dù mình được đi làm trễ hơn bình thường nửa tiếng. Sông Sài Gòn trôi lững lờ hơn và có cảm giác là đang ngấm ngầm tổ chức một cuộc cách mạng dưới lòng sông.

Lái xe chậm hơn bình thường một chút, gió tạt vào ngực, và mình ước là có một công việc không phải đi làm ngày thứ bảy.

Đến văn phòng còn dư được 7 phút để ăn một cách nỗ lực 1 gói xôi đậu đen nhão nhẹt, nhưng có còn hơn không. Người nấu xôi ngon ở góc đường ấy có lẽ không bao giờ xuất hiện nữa, trước tết thì mình nghĩ là bà cụ nghỉ sớm về quê ăn Tết, sau Tết thì nghĩ là bà cụ cố ăn Tết ở quê trễ, bây giờ thì mình không dám nghĩ nữa, chỉ biết là góc nhìn ấy của mình trở thành một khoảng trống, như bức tranh bị xóa mất một đối tượng.

Đến văn phòng bắt gặp 2 đứa bé con chị trưởng phòng thân thiết đang ngồi ăn bánh mỳ bên cạnh mẹ thật là ngon lành, tụi nó xinh đẹp, thông minh, láu lỉnh, thích nói chuyện và nhất là biết thương yêu mọi người. Một lần hiếm hoi mình nghĩ là những đứa trẻ như vậy cũng là một trong những mục tiêu của đời mình, chỉ cần có những đứa trẻ như vậy, mình đủ thấy hạnh phúc nhường nào, những đứa trẻ có lẽ chính là lẽ sống lớn nhất của bố mẹ chúng.

Bây giờ tụi nó đang ngồi vẽ những ngôi nhà...

2 tháng 9, 2010

Cô đơn nên online.

Tắm rửa xong, định ngồi nghỉ chút rồi coi lại bài vở. Nhưng ngồi không không những suy nghĩ lung tung cứ kéo đến, thấy bộn bề quá. Nhật ký thì để ở nhà cũ rồi, đành mở blog ra viết.
Anh chuyển ra xa ở rồi, cũng vì hoàn cảnh, ở chung người này người kia thì không chịu được, ồn ào, ko làm được gì hết, ở riêng thì không chịu tiền nổi, đành ra xa ở, nhà anh lại chưa mắc mạng, nên không gặp anh online được. Nãy anh gọi cho mình, thấy thương ghê luôn. Hỏi đang làm gì đó, anh kêu đang giặt đồ, đang giặt đồ sao tự dưng gọi cho em, vì anh lỡ làm hư cái ảnh thẻ của em anh để trong túi quần. Chắc thấy có lỗi hoặc là thấy cái mặt mình bị ướt nhem nên nhớ mình, nên gọi.
Mình cũng thấy nhớ lắm, tội nghiệp, phải dọn cái nhà bụi dày cả cm liền 2 ngày nay mà mình bận việc không giúp được, cơm nước không ai lo, đi ăn cơm toàn bụi. Rồi không biết đi làm có chịu nổi 60 cây 1 ngày cả đi lẫn về.
Lúc này đã thấy ngân ngấn nước mắt rồi, thương người và cũng thương mình, giờ đang phải vật vạ lo nhà cửa. Em mình thì mình không biết khuyên nó học trường nào cả. Người nói thế này người nói thế kia, nhưng mình cảm thấy nghiêng về FPT. Mà như vậy, nó sẽ phải ở xa mình, hoặc mình phải đi làm rất xa. Nếu nó ở với bạn, thì sẽ không biết nấu ăn, không biết giặt đồ, không biết làm cái gì hết, sẽ mất rất nhiều thời gian, trong khi việc học ở đó là khá nặng, rồi còn mong muốn ôn để thi NUS nữa.
Ở với mình thì 2 đứa sẽ phải mua 1 đống đồ để ổn định ở chỗ mới: tủ lạnh, nệm, bếp ga, nồi cơm điện, phải chuyển bàn ghế từ Dĩ An. Còn nếu mình không mua, mà lấy tất cả đồ ở Dĩ An thì anh cũng phải mua đồ, tốn nhìu tiền quá, nhìn đâu cũng thấy tiền tiền tiền. Hay là mình đợi có kết quả Vietin rồi đi vay ngân hàng để ổn định cuộc sống nhưng vay 10 triệu chắc chả ai cho vay.
................................. phải ngủ thôi, mệt quá, không nghĩ được nữa.