Hiển thị các bài đăng có nhãn tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

30 tháng 6, 2013

Thân gửi cô nàng tháng Sáu

Tháng sáu có gì hay ho nhỉ, hỡi cô nàng tháng Sáu, người ta nói tốt khoe xấu che, thế em hãy nói cho tôi biết em có gì tốt có gì hay??? Nếu câu nói vừa rồi khiến em buồn, thì cười lên nhé, tôi chỉ bắt chước giọng điệu của một kẻ độc ác để nói đùa với em thôi. Chứ kiếp sau tôi có làm con trai, có đánh chết tôi, tôi cũng chẳng nói với một đứa con gái yếu đuối và nhạy cảm cái câu ấy.

Tôi biết em có vẻ đẹp của riêng mình, nhưng với tôi tháng Sáu ở Sài Gòn này nóng giãy giụa, nhất là khi cái quạt dở quẻ không quay 360 độ được mà chỉ đứng yên một chỗ. Em bảo tôi để tóc dài, mà em cứ nóng cái kiểu ấy thì chắc tôi đành chịu thôi. Thú thật là tôi chưa sẵn sàng để làm một đứa con gái dịu dàng, tôi thích vẻ cá tính và tự do tự tại hơn, phải chăng tôi giống em??? Tháng Sáu khiến tôi sốc ngược sốc xuôi khi em thay đổi xoành xoạch giữa Gia Lai và Sài Gòn. Và cho đến những ngày cuối cùng nơi em, tôi mới chợt nhận ra em có một vẻ đẹp khiến người ta mê hoặc ở những cơn mưa ngang qua vào cuối những buổi chiều và khi trời bắt đầu sập tối, mưa đi rất nhanh nhưng đủ xối sạch bụi cho thành phố bận rộn này. Từ căn phòng trên gác 5, tôi phóng đôi mắt cận mờ ảo của mình ra những đường uốn lượn và dòng sông uốn lượn, mọi thứ trở nên bóng bẩy sau cơn mưa và được tạo điểm nhấn bởi những ánh đèn vàng trong vắt và lung linh, thành phố buổi tối đẹp, mát và sạch đến nỗi tôi cứ chờ mãi một cuộc hẹn đi chơi. Nhưng em hiểu tôi mà, tôi vẫn chỉ là một kẻ cô đơn. Tối tối về đến nhà, lại khởi động lại điện thoại để xem có ai nhắn tin cho mình không, và em cũng biết mà, thường thì cũng chẳng có ai.

Thực ra thì, mục đích chính của lá thư này, tôi muốn viết cho một cô nàng Tháng Sáu khác. Này cô, hôm nay trong lúc dọn phòng, tôi thấy một mảnh giấy đỏ nhăn nhúm có ghi những dòng sau đây:
" You are the 1st person I know from this team. You are the window, you can't imagine how meanful it was to me.
Thanks for your "pho kho", bike and everything. It was the sweetest ones of my last week.
I treasure this friendship. Take care and see you soon. Jackie".
Nếu tôi là cô thì chắc hẳn tôi phải đi ép plastic cái mẩu giấy ấy mất, đó là những câu tiếng Anh đơn giản nhưng ngọt ngào nhất mà tôi từng biết, những dòng ấy có thể khiến tôi hạnh phúc đến nhường nào. Vâng, hạnh phúc lớn lao và dài lâu nhất có lẽ chính là khi ta đem đến cho người khác sự ấm áp, yêu thương và niềm vui. Hi vọng cô cũng có cảm giác giống tôi khi đọc những dòng ấy. Hãy tiếp tục đem tặng đi món quà yêu thương vô giá và giữ những mẫu giấy nguệch ngoạc ấy cẩn thận nhé, rồi đến lúc nào đấy đọc lại cố sẽ mỉm cười vì biết mình đã từng cho ai đó những khoảnh khắc tuyệt vời như thế, cô làm tôi ghen tỵ đấy ^^.

Cuộc sống hay ho thật, thật sự là rất hay ho. Nếu ta muốn nhìn nó đẹp thì nó sẽ đẹp, nếu ta chỉ chăm chăm nghĩ rằng nó tồi tệ, thì nó sẽ tồi tệ. Và ngay cả khi nó tồi tệ, thì ngay cả trong sự tồi tệ cũng có cái đẹp. Sau một thất bại, hãy yên lặng, đừng làm gì hết, đừng manh động, hãy suy nghĩ vì sao thất bại, rồi cũng thật tĩnh lặng, tìm giải pháp tốt nhất và thông minh nhất, khi thành công, bạn sẽ thấy mình tuyệt vời cỡ nào. Phần lớn mọi người thường không bằng lòng với thực tại, thường cho rằng mình đáng thương, mình khổ sở, và họ trở nên quằn quại, như tôi cũng đã từng quằn quại như thế, nhưng họ cũng không chịu thoát khỏi sự khổ sở ấy một cách dứt khoát, và thế là họ bỏ lỡ việc sống. Hãy để mình được vui, được thanh thản với hiện tại, bởi vì luôn có những cái đẹp trong nó. Nếu có gì thôi thúc bạn thay đổi, hãy dứt khoát thay đổi, kể cả thay đổi có dẫn đến sai lầm, thất bại và mất mát chăng nữa, thì phải nhắc lại rằng, cuộc sống vẫn đẹp.

Tháng sáu sắp qua rồi, em không quá đẹp, không quá kiêu sa, đôi khi em gây cho tôi những vết thương lòng, nhưng em đã để lại những kỷ niệm đẹp đẽ trong lòng tôi. Chào em và hẹn gặp lại em ở một mùa mưa khác.

3 tháng 2, 2012

Sáng thứ bảy đi làm

Hôm nay trời có vẻ ít nắng, dù mình được đi làm trễ hơn bình thường nửa tiếng. Sông Sài Gòn trôi lững lờ hơn và có cảm giác là đang ngấm ngầm tổ chức một cuộc cách mạng dưới lòng sông.

Lái xe chậm hơn bình thường một chút, gió tạt vào ngực, và mình ước là có một công việc không phải đi làm ngày thứ bảy.

Đến văn phòng còn dư được 7 phút để ăn một cách nỗ lực 1 gói xôi đậu đen nhão nhẹt, nhưng có còn hơn không. Người nấu xôi ngon ở góc đường ấy có lẽ không bao giờ xuất hiện nữa, trước tết thì mình nghĩ là bà cụ nghỉ sớm về quê ăn Tết, sau Tết thì nghĩ là bà cụ cố ăn Tết ở quê trễ, bây giờ thì mình không dám nghĩ nữa, chỉ biết là góc nhìn ấy của mình trở thành một khoảng trống, như bức tranh bị xóa mất một đối tượng.

Đến văn phòng bắt gặp 2 đứa bé con chị trưởng phòng thân thiết đang ngồi ăn bánh mỳ bên cạnh mẹ thật là ngon lành, tụi nó xinh đẹp, thông minh, láu lỉnh, thích nói chuyện và nhất là biết thương yêu mọi người. Một lần hiếm hoi mình nghĩ là những đứa trẻ như vậy cũng là một trong những mục tiêu của đời mình, chỉ cần có những đứa trẻ như vậy, mình đủ thấy hạnh phúc nhường nào, những đứa trẻ có lẽ chính là lẽ sống lớn nhất của bố mẹ chúng.

Bây giờ tụi nó đang ngồi vẽ những ngôi nhà...