Hiển thị các bài đăng có nhãn khiêu vũ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn khiêu vũ. Hiển thị tất cả bài đăng

5 tháng 2, 2012

Suy nghĩ mới...

Sau 2 ngày cuối tuần quằn quại, cuối cùng mình đã nhận ra được vài điều đáng giá:

Một là đam mê chỉ thực sự được tìm ra qua hành động, qua thể nghiệm, không thể cứ suy nghĩ nát óc mà tìm ra được, nên cứ sống cái đã, sống bình thường, theo quy luật thực tế, chỉ cần chú ý thêm 1 chút xíu vào những thứ làm mình hứng khởi khi làm thì mình sẽ thấy đam mê, cần thể nghiệm nhiều hơn nữa, lắng nghe chính mình nhiều hơn nữa.

Hai là đi du học không nhất thiết phải biết rõ mình sẽ học về cái gì, đó cũng chỉ là một dạng thể nghiệm.

Ba là phải thương yêu gia đình nhiều hơn nữa. Phải tiết kiệm nhiều hơn và cho bố mẹ nhiều hơn, dù tiền không làm nên hạnh phúc, nhưng mình biết, lâu nay mình thờ ơ và ích kỷ.

Bốn là không nhất thiết học khiêu vũ phải học lên cao, miễn đi tập thường xuyên cho khỏe, được đắm mình trong âm nhạc là được rồi, và nhất là nó giúp mình cân bằng cuộc sống. Đó là 1 điều hiếm hoi mà mình cảm thấy đam mê, tất nhiên giờ nó không thể là sự nghiệp của mình, nhưng nó không thể thiếu. Mình không thể từ bỏ nó, dù có chút hơi hướng là mình đi học khiêu vũ để thấy Trọng 3 tuần một lần ( ^ ^).

Sau này mình phải giảm bớt thời gian online, dành nhiều thời gian hơn cho việc nghiên cứu và thể nghiệm.
Tuần mới cố gắng nào, nhất quyết không được than thở, suy nghĩ tiêu cực và cực đoan nữa.

18 tháng 1, 2012

Tình yêu bắt đầu từ đâu...

Không muốn lí giải phân tích tình yêu bắt đầu từ đâu, chỉ là con tim đang thổn thức...
Là con gái, nhưng siết bao muốn nói rằng, cậu ơi, lúc nào cậu buồn, lúc nào cậu muốn một mình, cho tớ ở bên cạnh được không, tớ sẽ im lặng...
Lần đầu tiên biết cảm giác chờ đợi ai sẽ như thế nào, mong ngóng ai sẽ như thế nào và muốn nói lời quan tâm như thế nào...
Là con gái, nhưng muốn đi theo anh ở tất cả mọi nơi, có mặt nhiều nhất có thể ở những nơi anh hiện diện.
Cảm thấy sẵn sàng cam chịu dù có thể sẽ bị từ chối, có thể sẽ phải buồn, tình yêu thật mạnh mẽ ghê gớm, có sức tàn phá, làm tan nát, xao xuyến.. cõi lòng, nhưng không bao giờ hối hận...
Tình yêu bắt đầu từ đâu...

Tập 2: viết sau tập 1 24h.
Ngồi trong căn phòng chật hẹp,  một mình, nghe bài hát "The man you love" của Il Divo cảm thấy cô đơn kinh khủng, yêu là đợi chờ như vậy sao...
Nhưng có điều, chẳng muốn tắt nhạc, chẳng muốn chấm dứt cảm xúc đó, cứ muốn vùi mình trong sự cô đơn trống trải và chìm đắm trong sự nhớ nhung.

Tập 3: viết vào ngày 29 Tết, sau khi trở về nhà...
Cứ edit để thêm vào như thế này, sau rốt mình sẽ có 1 entry thật dài, để xem khi nào thì chủ đề tình yêu được chuyển sang chủ đề khác.
Về nhà, cũng vui, nhưng cứ nhớ người ấy quay quắt, làm cái gì cũng nghĩ đến người ấy, cứ lâu lâu lại vào ra yahoo xem người ấy có onl ko, dù biết là onl cũng chả nói được gì nhiều.
Cứ nghĩ đến năm mới, ước gì mình có thể 3 buổi một tuần đến lớp người ấy dạy, học lại bài cũ chán ngắt cũng được, miễn sao được dõi theo, được ngắm nhìn người ấy, mình sẽ luôn mặc đồ thật đẹp, thỉnh thoảng cuối giờ về sẽ đi uống nước, vậy sẽ vui biết bao.

Nhưng mình biết mình sẽ phải cam chịu và đánh đổi cho một bước mới, một thử thách mới trong cuộc đời mình. Mình sẽ phải chăm chỉ học anh văn sau giờ làm để hoàn thành kế hoạch năm nay. Sẽ phải im lặng, chờ một buổi tối hiếm hoi người ấy rủ mình ra ngoài. Ngày nay mình cứ hạ quyết tâm mãi là không được onl Yahoo, ko FB, để thôi ko liên lạc với người ấy nữa, vậy mà giờ này vẫn mở cái yahoo sáng quắc ra. Thật là khó quá, cần nhiều đấu tranh và quyết tâm quá.

Một năm qua, học khiêu vũ đã cho mình nhiều cái được: mập ra nè, xinh ra nè, biết ăn mặc và đi đứng cho ra thiếu nữ nè, và đặc biệt là một người bạn mới. Thực sự, năm qua khiêu vũ và được công nhận trong công việc là 2 thứ lớn nhất mình làm được.
Năm tới, có lẽ mình sẽ trở về là mọt sách điên rồ, 2 điều lớn nhất là studying and travelling phải làm được trong năm nay.

Tết rồi, thấy năm nào cũng như năm nào. Lau lau dọn dọn cười cười nói nói, rồi lại ra đi trên chuyến xe dài hun hút qua những đèo những núi, ra SG lại lau lau dọn dọn, nghĩ đến đấy mà thấy ngao ngán với áp lực công việc.

Ai đó ơi, nếu có thương em, thì cho em biết với, đừng để em chờ. Nhưng mà có chờ thì lúc có mới thấy vui... Phải có những ngày mưa để yêu thêm những ngày nắng đẹp...
Một lần nữa hạ quyết tâm, quyết tâm, quyết tâm.

Tập 4: ngày 30/01/2012, tựa là "Tình yêu là gì"
Em đang bị fall in love thật sự. Em thấy khuôn mặt đó đẹp biết bao, em có thể nhìn mãi không biết chán, em thấy giọng nói đó nhỏ nhẹ và kể chuyện em nghe không bao giờ biết chán.
Mỗi khi nhận được tin nhắn của người đó, hoặc thấy nick của người đó sáng, trái tim em muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, còn mỗi khi đi gặp người đó về, em như vừa uống cafe xong. Em vào vào ra ra tất cả những gì về người ấy trên mạng suốt.

Cảm thấy đớn đau mỗi khi không thấy gì cập nhật từ người đó, mỗi khi em biết mình bị mất điểm, hì hì.
Đêm đã khuya, mà em nghe mãi bài hát đó không biết chán. Em mượn rượu để nói tình cảm của mình, để có thể đổ lỗi cho rượu khi tỉnh lại, và em biết người đó "chững" lắm, chứ ko con nít như em, người đó có lẽ chờ 1 lúc em có thể nói những điều đó nghiêm túc chứ không phải như thế này. Em hiểu, em hiểu... Sự "chững" đó càng làm em thấy yêu người đó hơn, kính trọng người đó hơn. Em thấy mình nhỏ bé.

Liệu em có quá sớm khi kết luận tình cảm của mình, có thể lắm, đi từ thích đến yêu có lẽ không nhanh đến vậy. Nhưng có 1 điều: em thà yêu đơn phương 1 ai đó, còn hơn là để ai đó vì đáp lại tình cảm của mình mà ngộ nhận tình yêu hoặc giảm thấp tiêu chuẩn về tình yêu của người đó.
Em sẽ lặng yên, chờ đợi, từ giờ...

3 tháng 1, 2012

Bùn ơi, chào mi...

Càng ngày càng chả biết viết gì, chỉ biết nói là bây giờ rất bùn rất bùn.
Một lần nữa lại bơ vơ thật sự, điệu nhảy phải dang dở rồi, cảm thấy mình sinh ra chẳng được cuộc sống nuông chiều, cái gì cố gắng nỗ lực thì được, còn không chả bao giờ được may mắn, được ai đó thương quý.
Bây giờ thấy mình trắng tay lắm, tình yêu, sở thích, công việc, chỉ biết bật mấy bản nhạc lên nghe, dạo loanh quanh xem mọi người viết gì, làm gì, chán thì đi ngủ, ngày mai lại chạy đua với công việc, làm sao để hài lòng khách hàng, hài lòng sếp, hài lòng đồng nghiệp, và làm cho mình ít hài lòng nhất...
Bây giờ thú vui duy nhất cũng tan biến rồi... Người đã bỏ ta ra đi...
Còn có 1 tháng nữa là đến Tết rồi, mà sao lâu quá nhỉ, muốn được chi thưởng cho nhanh rồi quit. Nhưng mà vẫn thấy sợ, thời buổi kinh tế khó khăn mà bỏ đi như vậy, không biết có khổ thầy u không...
Nghĩ về tình yêu, về bản thân mình, nghĩ chắc sau rốt thế nào mình cũng thui thủi thôi, làm kẻ phiêu diêu lãng đãng. Chỉ 1 vài tháng nữa, quit, thì sẽ ko có tiền, ko có tiền thì fai về với thầy u thôi, chứ tiền đâu mà thuê trọ ở đây, mọi người sẽ ko thấy mình ở đây nữa, mình cũng ko đc khiêu vũ nữa, rồi mình làm gì nhỉ, học anh văn à, ko bit có đi du học nổi ko ta...thôi, kệ, take risk rồi die còn hơn ...






14 tháng 10, 2011

Thay đổi.

Mỗi lần trở về, mở máy điện thoại ra, ko có cuộc gọi nhỡ, ko có tin nhắn, cảm thấy rất buồn, thấy cô đơn, nhất là sau 1 buổi học khiêu vũ mà bạn nhảy ko nhảy được gì cả. Mình cũng chẳng dám nhăn nhó bạn nhảy, chỉ nghiêm mặt buồn buồn thôi. Tìm được 1 người tâm đầu ý hợp rất khó. Ai đó hiền nhưng không khờ, thông minh và lịch lãm ở mức cần thiết, có đam mê hoàn thiện điệu nhảy giống như mình. Mình sẽ trở lại lớp 3 5 7 tìm lại người bạn nhảy đó.
Đi làm có những cái khiến mình đam mê, được giúp đỡ khách hàng, xử lý những bài toán tài chính không rõ ràng trong việc kinh doanh của khách hàng, nhưng cấp trên cứ gây sức ép không đáng có, khiến mình rất bức bối, và cảm thấy không thể gắn bó lâu dài.
Nói chung cuộc sống nhiều lúc chả có gì hay ho, cứ như 1 cuộc chiến đấu dai dẳng.