Hiển thị các bài đăng có nhãn quỡn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn quỡn. Hiển thị tất cả bài đăng

27 tháng 11, 2012

Rõ điên



4:30 pm: mình kiên trì là mình ko chat trước đâu.
4:55 pm: biết là người ta sắp về rồi, nên mình sẽ hỏi là sắp về chưa, vì mình biết chắc là sắp về rồi.
5:00 pm: người ta bắt đầu đi từ công sở về nhà.
5:30 pm: online để làm gì, giờ này người ta đang lựa chọn hoặc tắm hoặc ăn, vì làm 2 cái đó cùng lúc thì sẽ cập rập lắm. Mình tự nhủ một cách sâu cay: chờ đợi mệt mỏi và nó kinh khủng lắm.
6:00 pm: bắt đầu lên lớp khiêu vũ, và chờ khoảng 10-15 phút gì đó cho đủ học viên.
7:30 pm: ngày xưa thì có lẽ giờ này dạy xong rồi, vì hồi đó lớp nhỏ, học nhanh.
7:32 pm: mọi thứ xung quanh vẫn khá lặng im, và mình bắt đầu để status về chuyện này, với một nỗi buồn langbiang.
7:45 pm: không còn một chút hi vọng nào nữa.
7:54 pm: tiếng chuông điện thoại vang lên và mình hầu như biết chắc đó là ai. Mình bắt đầu nói những câu không suy nghĩ với máu cứ dồn lên não liên tục. Rồi thôi.
8:00 pm: bắt đầu suy nghĩ miên man. Có lẽ nên đặt là chuyện tình qua internet – tin nhắn,cuộc gọi - và những điệu nhảy, vì chỉ những khi ấy mới thấy vui, cảm thấy nó vừa đủ để làm dấy lên những cảm xúc vui. Nhiều lần cũng định rủ đi đâu đó, nhưng mình đã biết trước sự thất bại – không hiểu vì sao. Lần nào mình cũng nghĩ, mình sẽ không bao giờ đi chơi với hắn nữa đâu, xong rồi tối 3 5 7 chủ nhật hoặc một tối não bị trống nào đó, mình lại chờ ai đó rủ đi đâu đó.
Rõ điên!

4 tháng 3, 2012

Cảm giác khi có suy nghĩ về việc...

...nghỉ việc.
Thấy thoải mái chưa từng có luôn đó, cái đầu như được trút đi gánh nặng ngàn cân, không chạy theo cố gắng, nói chung cũng vẫn làm việc, nhưng với tâm trạng thoải mái hết sức.
Tưởng tượng sau khi nghỉ thì làm những gì, thấy vui lắm, có thể tự mình thiết kế một ngày làm cái gì cái gì. Sẽ làm cái gì thật thích mà vẫn có thể kiếm ra tiền dù không hẳn là sẽ ngay lập tức. Nói gì thì nói, đã sống thì phải dũng cảm mà sống, không được hèn, được sợ.
Buổi trưa, bật bản nhạc ưa thích lên, thấy cuộc đời đẹp biết bao. Nhưng nghĩ kĩ chắc cũng phải đến tháng 5, 6 mới nghỉ được, đơn giản là vì còn cái hội thao, muốn tập bóng bàn lại và tham gia cái hội thao đó.
Từ hôm nay sẽ làm việc hết sức trong giờ, để đúng 4h30 ra khỏi office, đi tập bóng bàn, đi học nhảy, về nhà học anh văn, và nghiên cứu mấy cái khác nữa. 4h30 tao sẽ làm được đó!!! Phải chơi nhiều vô mới được, cày hoài cũng mệt.

3 tháng 2, 2012

Sáng thứ bảy đi làm

Hôm nay trời có vẻ ít nắng, dù mình được đi làm trễ hơn bình thường nửa tiếng. Sông Sài Gòn trôi lững lờ hơn và có cảm giác là đang ngấm ngầm tổ chức một cuộc cách mạng dưới lòng sông.

Lái xe chậm hơn bình thường một chút, gió tạt vào ngực, và mình ước là có một công việc không phải đi làm ngày thứ bảy.

Đến văn phòng còn dư được 7 phút để ăn một cách nỗ lực 1 gói xôi đậu đen nhão nhẹt, nhưng có còn hơn không. Người nấu xôi ngon ở góc đường ấy có lẽ không bao giờ xuất hiện nữa, trước tết thì mình nghĩ là bà cụ nghỉ sớm về quê ăn Tết, sau Tết thì nghĩ là bà cụ cố ăn Tết ở quê trễ, bây giờ thì mình không dám nghĩ nữa, chỉ biết là góc nhìn ấy của mình trở thành một khoảng trống, như bức tranh bị xóa mất một đối tượng.

Đến văn phòng bắt gặp 2 đứa bé con chị trưởng phòng thân thiết đang ngồi ăn bánh mỳ bên cạnh mẹ thật là ngon lành, tụi nó xinh đẹp, thông minh, láu lỉnh, thích nói chuyện và nhất là biết thương yêu mọi người. Một lần hiếm hoi mình nghĩ là những đứa trẻ như vậy cũng là một trong những mục tiêu của đời mình, chỉ cần có những đứa trẻ như vậy, mình đủ thấy hạnh phúc nhường nào, những đứa trẻ có lẽ chính là lẽ sống lớn nhất của bố mẹ chúng.

Bây giờ tụi nó đang ngồi vẽ những ngôi nhà...

26 tháng 7, 2010

About me. (for fun)

Hứng khởi quá đi mất.
Tôi là ai?
Là người mà bố mẹ luôn tin tưởng, trong mắt bố mẹ, tôi luôn là tấm gương cho các em. Và tất nhiên, tụi nó cũng luôn ngưỡng mộ tôi.
Trong mắt bạn bè, tôi là người hiền lành, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người, đặc biệt là vấn đề học hành, là người luôn thấu hiểu dù không nói nhiều.
Trong mắt thầy cô, tôi là sinh viên giỏi, chăm chỉ.
Duy nhất có một điểm hơi tệ, là với bọn con trai tôi không phải là đối tượng nổi bật ngay từ lần đầu gặp mặt.
Nhưng ít nhất tôi cũng đã có người yêu, trong mắt anh ấy, tôi là thiên thần.

16 tháng 7, 2010

Tản mạn cuối tuần

1. Nữ tiên tri Vanga
Sáng nay dậy trễ, vì hôm qua thức khuya quá, vì sao thức khuya? Tối hôm qua đứa bạn giới thiệu về nhà tiên tri Vanga, đọc một hồi và xem một hồi thì thấy không còn gì hoài nghi về sự thật cũng như khả năng kì lạ của nhà tiên tri này, nhưng có điều là các dự đoán từ năm 2010 trở đi chưa hẳn đã là của nữ tiên tri, và theo tôi chắc chắn là không phải. Thứ nhất, nhà tiên tri là người có tính cách mà không dễ gì nói những điều mà bà biết là kinh khủng với những người xung quanh, vì bà biết sẽ làm họ lo lắng, trật tự của thế giới xung quanh bị đảo lộn. Thứ hai là, trong quá khứ đã có những lúc bà tiên đoán về những sự kiện xấu như vụ chìm tàu ngầm Kursk của Nga, vụ 11-9, nhưng ngôn ngữ mà bà nhận được từ thế giới siêu nhiên để truyền đạt lại cho mọi người luôn ở dạng như các mật mã, và thường thì người ta không hiểu điều đó có nghĩa là gì trước khi nó thực sự xảy ra. Thứ ba, tôi thấy có một điều lạ là, trên trang wikipedia tiếng Anh, http://en.wikipedia.org/wiki/Baba_Vanga thì thông tin về những tiên đoán của bà về thời đại của chúng ta cũng chỉ đến năm 2010, về việc chiến tranh thế giới thứ ba, nhưng bài viết cũng nói rõ là không chắc có phải đúng là lời của bà Vanga hay không; trong khi wiki Tiếng Việt, http://vi.wikipedia.org/wiki/Baba_Vanga thì lại có 1 list các sự kiện cho đến tận năm 5079. Trong khi các tin bài khác trên wiki tiếng Việt thường là được dịch từ tiếng Anh ra, hoặc là không có đủ như tiếng Anh. Không biết có ai có thông tin gì hơn về việc này không?

2. Tu
Sáng nay thức dậy, tôi nằm suy nghĩ rất nhiều về nhân quả. Và lắp nối các sự kiện xung quanh mình. Nhiều lúc tôi thấy mình bạc nhược vì đã không lên tiếng mỗi khi thấy điều khó chịu trong căn nhà này, bọn trẻ không bao giờ đổ rác, chúng lau nhà luôn chỉ lau một nước, chúng dùng loa ngoài rất to để coi phim ngay cả khi tôi đang viết lách, chúng không tôn trọng giấc ngủ của người khác. Và tôi tự hỏi có phải tôi bạc nhược? Nhưng tôi luôn thấy rằng ông Dale Carnergie nói rất đúng, không bao giờ mình lên án người ta mà người ta thấy mình đúng, cho dù mình đúng rành rành, có thể người ta làm theo nhưng tâm người ta không bao giờ phục mà người ta chỉ căm chỉ thù mình. Mà tôi cũng chưa đạt đến trình độ là có thể dẫn dụ người khác như ông Dale Carnergie, vậy tôi phải đọc lại cuốn sách đó. Và tôi vấn chăm chỉ làm những công việc dọn dẹp lau chùi, đổ rác và nhẫn nhục. Khi làm như vậy, tôi nhớ đến hai người, một là đức Phật, hai là Tư Mã Ý. Đức Phật đã dạy, khi người ta xấu với mình, người ta tạo cho mình khó chịu, thì thật là mình phải cảm ơn người ta vì người ta đã cho mình điều kiện để tu, nếu mọi sự đều tốt đẹp và theo ý muốn của ta thì không còn gì để mà tu nữa. Ông Tư Mã Ý cũng là một tấm gương về sự khiêm tốn và nhẫn nhục. Lúc ấy tôi đang chà ban công, từ việc nhớ đến ông Tư Mã Ý, tôi nhớ đến cả câu chuyện đứa con út của Tào Tháo bị giết, v.v... và tôi quên hẳn mệt mỏi, kiểu như tôi đang đọc truyện chứ không phải đang làm việc.

3. Giải pháp
Việc tìm giải pháp là việc tôi ưa thích. Chuyện gần đây nhất là việc, làm thế nào để giúp anh ôn thi TOEIC trong vòng 1 tháng. Lúc đầu thì tôi nghĩ, mọi sự là do bản thân anh thôi, có ý chí thì sẽ làm được tất cả, còn như đã không có ý chí thì không làm được gì hết dù có cách gì đi chăng nữa. Nhưng một lần quan sát anh học thì tôi thấy không ổn tý nào, có những điểm ngữ pháp anh không nắm được, từ vựng thì cứ nhầm từ này sang từ kia, ví dụ afford mà cứ nghĩ là "ảnh hưởng" tức affect, khi luyện nghe thì rất mau nản, khi nghe 1 2 lần mà không nghe ra thì đòi xem transcript ngay, chứ không chịu kiên trì ghi các từ nghe được ra giấy, rồi nghe focus và lấp dần chỗ trống, v.v..., tôi muốn giúp anh nhưng ko có địa điểm để học cùng mỗi ngày, vì học tại nhà trọ của đứa nào cũng phiền những người xung quanh. Vậy là chúng tôi quyết định mua loa ngoài dùng pin kết hợp với điện thoại để làm bài nghe, và sẽ học ở công viên.

4. Nếu gõ "những lợi ích của" vô goole và đọc thì sẽ thấy lợi ích của của rất nhiều thứ, ;))