Sau 2 ngày cuối tuần quằn quại, cuối cùng mình đã nhận ra được vài điều đáng giá:
Một là đam mê chỉ thực sự được tìm ra qua hành động, qua thể nghiệm, không thể cứ suy nghĩ nát óc mà tìm ra được, nên cứ sống cái đã, sống bình thường, theo quy luật thực tế, chỉ cần chú ý thêm 1 chút xíu vào những thứ làm mình hứng khởi khi làm thì mình sẽ thấy đam mê, cần thể nghiệm nhiều hơn nữa, lắng nghe chính mình nhiều hơn nữa.
Hai là đi du học không nhất thiết phải biết rõ mình sẽ học về cái gì, đó cũng chỉ là một dạng thể nghiệm.
Ba là phải thương yêu gia đình nhiều hơn nữa. Phải tiết kiệm nhiều hơn và cho bố mẹ nhiều hơn, dù tiền không làm nên hạnh phúc, nhưng mình biết, lâu nay mình thờ ơ và ích kỷ.
Bốn là không nhất thiết học khiêu vũ phải học lên cao, miễn đi tập thường xuyên cho khỏe, được đắm mình trong âm nhạc là được rồi, và nhất là nó giúp mình cân bằng cuộc sống. Đó là 1 điều hiếm hoi mà mình cảm thấy đam mê, tất nhiên giờ nó không thể là sự nghiệp của mình, nhưng nó không thể thiếu. Mình không thể từ bỏ nó, dù có chút hơi hướng là mình đi học khiêu vũ để thấy Trọng 3 tuần một lần ( ^ ^).
Sau này mình phải giảm bớt thời gian online, dành nhiều thời gian hơn cho việc nghiên cứu và thể nghiệm.
Tuần mới cố gắng nào, nhất quyết không được than thở, suy nghĩ tiêu cực và cực đoan nữa.
Hiển thị các bài đăng có nhãn sự nghiệp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sự nghiệp. Hiển thị tất cả bài đăng
5 tháng 2, 2012
1 tháng 2, 2012
Đêm đã khuya.
Đêm hôm nay lại khuya bằng đêm hôm qua, tâm trạng và suy nghĩ không khác đêm qua là mấy, suy ra ngày mai không khác ngày hôm nay là mấy, chưa giải quyết được vấn đề gì hết.
Ngổn ngang với hoang mang và những dấu hỏi của một năm trước đây, đọc lại lời khuyên của bậc tiền bối 1 năm trước đây, cảm thấy khô khốc, và đầu óc không ngừng biện hộ.
Ngổn ngang với tình yêu mới chớm nở nhưng lúc nào cũng sống trong sự khắc khoải, chờ đợi và hâm hấp.
Chợt phì cười, vẫn cái ước muốn cũ rích, được nghỉ phép mấy ngày để suy nghĩ cho đã đời, dường như vài tiếng mỗi buổi tối chẳng đủ. Không đủ dài để dòng suy nghĩ có thể đi từ việc bắt đầu, hưng phấn, đấu tranh, tìm tòi, chán nản, bình tâm, bước ra ngoài hít thở, đi bộ thật lâu trên bãi cỏ, viết lách lung tung và ra quyết định.
Sau 1 năm làm công việc tưởng chừng khiến mình bỏ cuộc giữa chừng, được xếp loại hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được mọi người khen hết lời, nhưng mình tự biết mình đang sắp phải đối đầu với những cái khó gì của công việc này, cái không thích, không đam mê nổi cái công việc này. Sếp thân thiết bảo là em phải bỏ bớt cái tính xã hội, thì mới mong thanh thản với nghề, trong một mớ những cái xấu xa, bất cập, hãy cố gắng chấp nhận, miễn mình là cái tốt nhất được rồi.
Bác Phú à, thu nhập được tạo ra, mua sắm cũng thích thật, 100 triệu không phải cái gì quá khó, muốn nuôi 1 đứa em hay 2 đứa em cũng đc. Nhưng rốt cuộc, thấy mỗi ngày trôi qua hết 12h với công việc mà mình ko thấy sự đam mê sáng tạo, khai mở, chỉ toàn là đấu tranh, chiều chuộng hoặc đe dọa một ai đó, cố gắng tuân thủ một cái gì đó bất cập... quả thật là khiến người ta thấy vô nghĩa.
Giờ tiếp tục kiếm tìm niềm đam mê thực sự, không ngừng, giống như Steve Jobs dạy. Hiện giờ chỉ có 1 cách duy nhất có thể nghĩ ra là phải đọc thật nhiều sách, để biết thêm và nghĩ đến thêm nhiều sự lựa chọn, để biết đâu trong công cuộc kiếm tìm ấy, có thể bắt gặp một điều gì ý nghĩa. Bắt đầu những công việc khác quá mất nhiều thời gian. Tóm lại là, từ mai, khép mình lại, không chờ đợi hay liên kết với bất cứ ai cả (một cách chủ động), để ngẫm nghĩ, đọc thật nhiều sách, sẽ ghi chép lại chi tiết suy nghĩ, phân tích để ra quyết định.
Không chờ đợi, liên kết một ai cả, đọc lại cái câu này thấy mình buồn cười quá, mình sẽ nói thẳng ra là mình không chờ đợi, suy nghĩ về bạn Trọng nữa đâu, không có ý định rủ bạn ý đi ăn kem nữa đâu. Thấy tình yêu làm mình cũng khá là mệt mỏi, suốt ngày chờ đợi mong ngóng, nhắn tin nhiều quá thì sợ người ta chán, gặp trực tiếp thì không biết nói gì, mình thích ngắm mãi khuôn mặt ấy, nhưng ngắm quài cũng kỳ quá. Muốn cười haha.Chụp một tấm hình trong điện thoại cũng nỡ tâm xóa mất, mà cũng may là bạn ấy xóa, chứ không chắc mình phát điên với việc xem hình bạn ấy trong điện thoại. Tương tư chán thì cũng mệt và tự điều chỉnh mình bằng việc ra quyết định như trên. Nhưng mà ngày mai vô làm, sẽ rất khó chịu, vì khi phải đối mặt với việc khó mà mình không thích, ý muốn online kiếm bạn ấy lại trỗi dậy trong mình như cơn thèm thuộc phiện. Haha.
Haizz, tối nay viết có vẻ huỵch toẹt quá, ko giống mình lắm. Để xem ngày mai thực hiện được mấy phần những gì đã nói. Bực bội thay.
Ngổn ngang với hoang mang và những dấu hỏi của một năm trước đây, đọc lại lời khuyên của bậc tiền bối 1 năm trước đây, cảm thấy khô khốc, và đầu óc không ngừng biện hộ.
Ngổn ngang với tình yêu mới chớm nở nhưng lúc nào cũng sống trong sự khắc khoải, chờ đợi và hâm hấp.
Chợt phì cười, vẫn cái ước muốn cũ rích, được nghỉ phép mấy ngày để suy nghĩ cho đã đời, dường như vài tiếng mỗi buổi tối chẳng đủ. Không đủ dài để dòng suy nghĩ có thể đi từ việc bắt đầu, hưng phấn, đấu tranh, tìm tòi, chán nản, bình tâm, bước ra ngoài hít thở, đi bộ thật lâu trên bãi cỏ, viết lách lung tung và ra quyết định.
Sau 1 năm làm công việc tưởng chừng khiến mình bỏ cuộc giữa chừng, được xếp loại hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được mọi người khen hết lời, nhưng mình tự biết mình đang sắp phải đối đầu với những cái khó gì của công việc này, cái không thích, không đam mê nổi cái công việc này. Sếp thân thiết bảo là em phải bỏ bớt cái tính xã hội, thì mới mong thanh thản với nghề, trong một mớ những cái xấu xa, bất cập, hãy cố gắng chấp nhận, miễn mình là cái tốt nhất được rồi.
Bác Phú à, thu nhập được tạo ra, mua sắm cũng thích thật, 100 triệu không phải cái gì quá khó, muốn nuôi 1 đứa em hay 2 đứa em cũng đc. Nhưng rốt cuộc, thấy mỗi ngày trôi qua hết 12h với công việc mà mình ko thấy sự đam mê sáng tạo, khai mở, chỉ toàn là đấu tranh, chiều chuộng hoặc đe dọa một ai đó, cố gắng tuân thủ một cái gì đó bất cập... quả thật là khiến người ta thấy vô nghĩa.
Giờ tiếp tục kiếm tìm niềm đam mê thực sự, không ngừng, giống như Steve Jobs dạy. Hiện giờ chỉ có 1 cách duy nhất có thể nghĩ ra là phải đọc thật nhiều sách, để biết thêm và nghĩ đến thêm nhiều sự lựa chọn, để biết đâu trong công cuộc kiếm tìm ấy, có thể bắt gặp một điều gì ý nghĩa. Bắt đầu những công việc khác quá mất nhiều thời gian. Tóm lại là, từ mai, khép mình lại, không chờ đợi hay liên kết với bất cứ ai cả (một cách chủ động), để ngẫm nghĩ, đọc thật nhiều sách, sẽ ghi chép lại chi tiết suy nghĩ, phân tích để ra quyết định.
Không chờ đợi, liên kết một ai cả, đọc lại cái câu này thấy mình buồn cười quá, mình sẽ nói thẳng ra là mình không chờ đợi, suy nghĩ về bạn Trọng nữa đâu, không có ý định rủ bạn ý đi ăn kem nữa đâu. Thấy tình yêu làm mình cũng khá là mệt mỏi, suốt ngày chờ đợi mong ngóng, nhắn tin nhiều quá thì sợ người ta chán, gặp trực tiếp thì không biết nói gì, mình thích ngắm mãi khuôn mặt ấy, nhưng ngắm quài cũng kỳ quá. Muốn cười haha.Chụp một tấm hình trong điện thoại cũng nỡ tâm xóa mất, mà cũng may là bạn ấy xóa, chứ không chắc mình phát điên với việc xem hình bạn ấy trong điện thoại. Tương tư chán thì cũng mệt và tự điều chỉnh mình bằng việc ra quyết định như trên. Nhưng mà ngày mai vô làm, sẽ rất khó chịu, vì khi phải đối mặt với việc khó mà mình không thích, ý muốn online kiếm bạn ấy lại trỗi dậy trong mình như cơn thèm thuộc phiện. Haha.
Haizz, tối nay viết có vẻ huỵch toẹt quá, ko giống mình lắm. Để xem ngày mai thực hiện được mấy phần những gì đã nói. Bực bội thay.
3 tháng 1, 2012
Bùn ơi, chào mi...
Càng ngày càng chả biết viết gì, chỉ biết nói là bây giờ rất bùn rất bùn.
Một lần nữa lại bơ vơ thật sự, điệu nhảy phải dang dở rồi, cảm thấy mình sinh ra chẳng được cuộc sống nuông chiều, cái gì cố gắng nỗ lực thì được, còn không chả bao giờ được may mắn, được ai đó thương quý.
Bây giờ thấy mình trắng tay lắm, tình yêu, sở thích, công việc, chỉ biết bật mấy bản nhạc lên nghe, dạo loanh quanh xem mọi người viết gì, làm gì, chán thì đi ngủ, ngày mai lại chạy đua với công việc, làm sao để hài lòng khách hàng, hài lòng sếp, hài lòng đồng nghiệp, và làm cho mình ít hài lòng nhất...
Bây giờ thú vui duy nhất cũng tan biến rồi... Người đã bỏ ta ra đi...
Còn có 1 tháng nữa là đến Tết rồi, mà sao lâu quá nhỉ, muốn được chi thưởng cho nhanh rồi quit. Nhưng mà vẫn thấy sợ, thời buổi kinh tế khó khăn mà bỏ đi như vậy, không biết có khổ thầy u không...
Nghĩ về tình yêu, về bản thân mình, nghĩ chắc sau rốt thế nào mình cũng thui thủi thôi, làm kẻ phiêu diêu lãng đãng. Chỉ 1 vài tháng nữa, quit, thì sẽ ko có tiền, ko có tiền thì fai về với thầy u thôi, chứ tiền đâu mà thuê trọ ở đây, mọi người sẽ ko thấy mình ở đây nữa, mình cũng ko đc khiêu vũ nữa, rồi mình làm gì nhỉ, học anh văn à, ko bit có đi du học nổi ko ta...thôi, kệ, take risk rồi die còn hơn ...
Một lần nữa lại bơ vơ thật sự, điệu nhảy phải dang dở rồi, cảm thấy mình sinh ra chẳng được cuộc sống nuông chiều, cái gì cố gắng nỗ lực thì được, còn không chả bao giờ được may mắn, được ai đó thương quý.
Bây giờ thấy mình trắng tay lắm, tình yêu, sở thích, công việc, chỉ biết bật mấy bản nhạc lên nghe, dạo loanh quanh xem mọi người viết gì, làm gì, chán thì đi ngủ, ngày mai lại chạy đua với công việc, làm sao để hài lòng khách hàng, hài lòng sếp, hài lòng đồng nghiệp, và làm cho mình ít hài lòng nhất...
Bây giờ thú vui duy nhất cũng tan biến rồi... Người đã bỏ ta ra đi...
Còn có 1 tháng nữa là đến Tết rồi, mà sao lâu quá nhỉ, muốn được chi thưởng cho nhanh rồi quit. Nhưng mà vẫn thấy sợ, thời buổi kinh tế khó khăn mà bỏ đi như vậy, không biết có khổ thầy u không...
Nghĩ về tình yêu, về bản thân mình, nghĩ chắc sau rốt thế nào mình cũng thui thủi thôi, làm kẻ phiêu diêu lãng đãng. Chỉ 1 vài tháng nữa, quit, thì sẽ ko có tiền, ko có tiền thì fai về với thầy u thôi, chứ tiền đâu mà thuê trọ ở đây, mọi người sẽ ko thấy mình ở đây nữa, mình cũng ko đc khiêu vũ nữa, rồi mình làm gì nhỉ, học anh văn à, ko bit có đi du học nổi ko ta...thôi, kệ, take risk rồi die còn hơn ...
27 tháng 6, 2010
Thắc mắc không biết hỏi ai
Từ bé đến giờ lúc nào em cũng cố gắng rất nhiều, trong mọi nhiệm vụ. Cho nên bây giờ em làm công việc gì thì em cũng sẽ làm tốt, vì em luôn có tinh thần trách nhiệm, cầu toàn, và cầu tiến.
Nhưng mà em không muốn chỉ làm tốt, mà em muốn thật giàu, mà muốn thành công như thế thì nhất thiết phải có lòng đam mê, lòng đam mê vực con người dậy khi người ta cảm thấy khó khăn, vì người ta đam mê, người ta thích công việc đó. Còn nếu làm việc mà không có lòng đam mê thì giống như ép mình, mà ép mình thì không thể sáng tạo, không thể đột phá, và dễ nản lòng khi đuối sức.
Nhưng hình như vì em đã quen làm tất cả mọi thứ để đạt thành tích cao thay vì học một cách chọn lọc và tích lũy thực sự. Em chính là một sản phẩm của giáo dục Việt Nam. Giờ em không biết niềm đam mê thực sự của em là gì, em không biết đi theo hướng nào trước ngưỡng cửa rộng lớn của đường đời.
Đã rất rất nhiều lần, em tự hỏi mình câu hỏi đó, rồi tự vỗ về mình rằng hãy thử đi, rồi sẽ tìm ra đam mê thực sự, hãy làm nhiều việc khác nhau.
Nhưng em cảm thấy vẫn không ổn lắm, như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian, vì giờ đi theo hướng nào thì hành động của em sẽ hoàn toàn khác.
Em thường ước ao có một ai đó gọi là "quân sư" hay "consultant" để chỉ cho em đường đi nước bước.
Em đọc blog cũng thấy nhiều người giỏi quá, nhiều người thành công chững chạc quá, nhưng em chưa có mối quan hệ gì với họ nên em cũng chẳng dám hỏi, sợ người ta cho là mình vồ vập, là thấy sang bắt quàng làm họ, sợ nhất là mình hỏi họ xong, rồi mỗi khi thấy họ, mình lại chẳng biết nói gì. Nói chung là chưa có nền tảng để có thể xin người ta lời khuyên.
Chán quá, chỉ biết viết vơ vơ ra thế này thôi. Không biết có ai quan tâm, có thể cho em lời khuyên không, suy nghĩ của em như vậy đã đúng chưa, em phải làm gì?
Nhưng mà em không muốn chỉ làm tốt, mà em muốn thật giàu, mà muốn thành công như thế thì nhất thiết phải có lòng đam mê, lòng đam mê vực con người dậy khi người ta cảm thấy khó khăn, vì người ta đam mê, người ta thích công việc đó. Còn nếu làm việc mà không có lòng đam mê thì giống như ép mình, mà ép mình thì không thể sáng tạo, không thể đột phá, và dễ nản lòng khi đuối sức.
Nhưng hình như vì em đã quen làm tất cả mọi thứ để đạt thành tích cao thay vì học một cách chọn lọc và tích lũy thực sự. Em chính là một sản phẩm của giáo dục Việt Nam. Giờ em không biết niềm đam mê thực sự của em là gì, em không biết đi theo hướng nào trước ngưỡng cửa rộng lớn của đường đời.
Đã rất rất nhiều lần, em tự hỏi mình câu hỏi đó, rồi tự vỗ về mình rằng hãy thử đi, rồi sẽ tìm ra đam mê thực sự, hãy làm nhiều việc khác nhau.
Nhưng em cảm thấy vẫn không ổn lắm, như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian, vì giờ đi theo hướng nào thì hành động của em sẽ hoàn toàn khác.
Em thường ước ao có một ai đó gọi là "quân sư" hay "consultant" để chỉ cho em đường đi nước bước.
Em đọc blog cũng thấy nhiều người giỏi quá, nhiều người thành công chững chạc quá, nhưng em chưa có mối quan hệ gì với họ nên em cũng chẳng dám hỏi, sợ người ta cho là mình vồ vập, là thấy sang bắt quàng làm họ, sợ nhất là mình hỏi họ xong, rồi mỗi khi thấy họ, mình lại chẳng biết nói gì. Nói chung là chưa có nền tảng để có thể xin người ta lời khuyên.
Chán quá, chỉ biết viết vơ vơ ra thế này thôi. Không biết có ai quan tâm, có thể cho em lời khuyên không, suy nghĩ của em như vậy đã đúng chưa, em phải làm gì?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)