14 tháng 12, 2014
Nghĩ về những bông hồng
11 tháng 9, 2013
Tháng 9 mưa nhiều và những rối ren
Lâu rồi, mình chả muốn viết gì, vì cảm xúc cũng chỉ có từng ấy, quằn quại và lặp đi lặp lại. Mỗi sáng đi làm, hoặc mỗi khi đi đâu đó rồi trở về nhà, mình lại nghĩ hôm nay mình cảm nhận được điều gì từ những thứ xung quanh mình để mà viết. Nhưng tất cả đều vụn vặt, không chắc chắn hoặc lặp lại...
Lúc nào mình cũng ở trong tâm trạng là muốn làm cái này cái kia, biết là cần phải làm cái này cái kia nhưng mà mình không kiểm soát được thời gian và sức lực, cảm xúc. Chắc là viết xong cái bài nhảm nhí này, mình sẽ liệt kê ra những thứ cần làm.
Nhưng mà nói chung cũng có mấy điều vụn vặt hay ho đã rút ra trong thời gian vừa qua:
1/ Yêu đơn phương cũng là tình yêu, nó cũng rất đẹp và quý giá. Có một ai đó để mình thương yêu, mình vui mỗi khi nghĩ về, mình chờ đợi, mình mong ngóng và trái tim mình cứ nhảy tưng tưng lên mỗi khi chat với người ấy, được người ấy quan tâm dù chỉ là một xíu, hoặc khi được ngắm khuôn mặt của người ấy là cuộc sống của mình đã rất có màu sắc rồi. Rumi - nhà thần bí học đã có những câu rất hay như thế này khi viết về một người đang yêu "How marvelous a lover is, for he gathers power, grows, and fills with vibrant energy from the image of his Beloved", tạm dịch là "một người đang yêu phi thường biết bao, vì anh ta đầy sức mạnh, anh ta như trỗi dậy, hình ảnh của người mà anh ta yêu thương đem đến cho anh ta tràn trề năng lượng rung cảm". Điều đó hoàn toàn chính xác, mình cảm nhận được điều đó khi mình yêu.
2/ Nếu có ai đó đang yêu đơn phương giống như mình và cũng có nhiều lúc phải đau khổ trong tình yêu như mình, thì cứ cảm nhận hiện tại đó, đừng chối bỏ nó, chỉ cần cố gắng làm sao đừng chìm sâu thái quá, cố gắng cân bằng và sống vì chính bản thân mình nữa. Vì khi một buổi sáng đẹp trời, tự nhiên thấy lòng trống rỗng, tự nhiên thấy hết yêu, thấy không còn mong nhớ, ngưỡng mộ hay không thấy gương mặt ấy có gì đẹp nữa, thì bạn sẽ thấy cuộc sống lúc ấy nó như bị mất màu, như trở thành trắng đen, cái cảm giác trống nó cũng đáng sợ lắm. Và cảm giác ấy nó đến một cách bất ngờ, như kiểu Thượng đế đã cướp mất cái cảm giác yêu chỉ sau một đêm chỉ vì ta đã đau khổ quá nhiều, đã chối bỏ quá nhiều, hoặc có thể là vì người kia không xứng đáng.
3/ Nếu bạn cảm thấy mình trì trệ, đang tụt dốc, vì lười biếng, vì mệt mỏi, vì đang bị phân tâm mà không thể tập trung vào mục tiêu của mình, vào những cái đúng cần phải làm, thì hãy áp dụng nguyên tắc 2 phút, chỉ cần 2 phút để bắt đầu việc đó thôi, bạn sẽ có quán tính và động lực để tiếp tục, vì chắc chắn bạn thích làm nó, cần và muốn làm nó, nhưng sức ỳ của bạn quá lớn. Chỉ cần bắt đầu thôi, Thượng đế sẽ cho bạn sức mạnh để làm phần việc tiếp theo.
4/ Cảm xúc và những điều tự nhiên rất đáng quý. Nhưng sự vội vã và thiếu khôn ngoan trong ứng xử là không nên, vì trong một mớ cảm xúc, trong một mớ những thứ tự nhiên xuất phát từ con người mình, cũng có những phần xấu xa, những phần ích kỷ. Đôi khi ai đó nói gì, làm gì, đừng phản ứng ngay lập tức, đặc biệt là trong những trường hợp mà những điều đó khiến mình bực bội, buồn bã ngay lúc đó. Dừng lại, im lặng, và nghĩ một chút, nghĩ về phía người đó, nghĩ cho người đó, và mình hi sinh một chút. Rồi bạn sẽ thấy, cuộc sống tốt đẹp và bình yên, dễ chịu hơn rất nhiều. Vì sự bực bội, tức tối cũng chỉ dẫn đến những sự bực bội và tức tối khác mà thôi. Dù chỉ một suy nghĩ, một cảm xúc thôi, bạn cũng đã tác động vào những dòng photon năng lượng xung quanh rồi, mọi thứ đã khác rồi...
Thèm uống cafe quá, hôm nay phải đi mua cafe mới được, nhiều thứ cần phải làm quá, cảm thấy thời gian không còn đủ nữa, đã vội vàng lắm rồi.
11 tháng 8, 2013
Đối thoại
9 tháng 6, 2013
Lại buồn (1)
Đôi lúc lại tự mình hoặc là cho người khác cơ hội làm đau mình một cách thảm thương, đến nỗi không thể rời khỏi được những suy nghĩ và nỗi buồn đó, rất muốn ngồi tĩnh lặng để phân tích tình hình một cách lí trí là cần phải tiếp tục như thế nào để có thể vui vẻ và hài hoà với thực tại. Nhưng lúc nào cũng vậy, Osho vẫn nói đúng, cần có thời gian để chờ đợi cảm xúc ấy đi qua.
Cứ hành động theo ước mơ và hoài bão.
Cứ vui với nhau nếu vẫn còn có thể vui, vẫn còn có sự quan tâm, chia sẻ và hiểu nhau.
Cứ gặp gỡ những người mới, cho mình và tất cả mọi người cơ hội để tìm thấy một nửa. Bỗng nhớ câu nói rất vui của mấy đứa 9x thú vị mà mình biết, ai cũng có một nửa của mình, nếu chị đang không có, chưa nhận ra, chưa tìm thấy ai là một nửa của mình, thì chắc chắn ở đâu đó, cũng có một người đang loay hoay chưa tìm thấy một nửa của mình, yên tâm đi…
Cứ làm bất cứ cái gì mà cho rằng tốt cho sức khoẻ.
Cứ im lặng và rúc thật kỹ vào chỗ nào tuỳ thích nếu lúc nào thấy buồn đến không thể chịu đựng nỗi.
Chỉ là yêu bản thân mình thôi mà sao thấy khó kinh khủng đến thế, muốn khóc quá…
16 tháng 5, 2013
Người ta chết
Người ta chết vì lặng im
Người ta chết vì làm mãi một việc
Người ta chết vì yêu mãi một người
Người ta chết vì không có tình yêu
Người ta chết vì nghi ngờ
Người ta chết vì vọng tưởng
Người ta chết vì một bài hát cùng tâm trạng
Người ta chết vì cô đơn
Người ta chết vì phải làm điều trái với điều người ta nghĩ
Người ta chết vì biết mình lạc lối mà vẫn cứ phải đi
8 tháng 5, 2013
Một sáng sớm tháng Năm
26 tháng 4, 2013
Tôi chỉ là trăng?
25 tháng 4, 2013
Mẹ và anh
Mẹ: Con vẫn chơi thân với T à?
Em: Dạ.
Mẹ: gặp nhau qua đường, không biết thế nào đâu, giữ khoảng cách.
Em: Dạ.
Mẹ: thân lâu vậy, sao không biết nhà cửa gì hết, người ta lừa nhau ghê lắm…
Em: chơi lâu, cũng đánh giá được phần nào mà.
Mẹ: chơi thân, sao nó không mời con về nhà chơi bao giờ.
Em: Có là gì đâu mà về nhà người ta chơi, nếu có rủ con cũng không dám, với T có bạn gái rồi.
Mẹ: bạn thân thì vẫn về nhà chơi được, đi 2 3 đứa.
Em: Nhưng con với T không có người bạn chung nào hết.
Mẹ: Thế càng phải cẩn thận, vì con cũng không quen biết bạn bè của nó.
Em: …. (ngậm ngùi, ậm ừ, không biết nói gì hơn)
Rồi em kể với anh chuyện này.
Nghe xong, anh bảo: mẹ nói chuẩn.
Em: em kể thì kể thế thôi, chứ cũng không có chuyện gì bị ảnh hưởng, vì dù sao anh cũng có bạn gái rồi.
Anh: ừ, thế cho đỡ lăn tăn nhỉ.
Anh: thôi, anh ngủ, anh mệt rồi.
Rồi em nhớ lại những lời tình cảm mà anh dành cho người con gái ấy, mà em vô tình biết. Và em nghĩ, sao mình phải ôm trọn nỗi đau lớn đến thế nhỉ, một mình em thôi, một mình em thôi. Em nhớ lại những lúc em chấp nhận không cần biết anh với người ấy thế nào, miễn em thấy vui khi bên cạnh anh, và anh thấy vui khi bên cạnh em. Ước gì một lần, em hiểu anh đang nghĩ gì, nếu anh nghĩ, em nên ra đi, em sẽ làm như vậy…
12 tháng 4, 2013
Tuổi 25 trong tôi...
Tuổi 25 biết thế nào là đau khổ trong tình yêu, biết thế nào là nhớ nhung đợi chờ, và biết tình yêu có sức tàn phá và gây phân tâm đến mức nào. Và biết vui một niềm vui nhỏ nhoi dù chỉ là một tin nhắn bất chợt, cũng biết là phải dứt khoát nếu không có tình cảm với ai đó vì tạo ra hi vọng cũng là độc ác.
Tuổi 25 biết cuộc sống là chuỗi những đồ thị hình sin, tất cả đều lên rồi sẽ xuống và ngược lại, nên đôi lúc cũng không dám hồ hởi, háo hức quá mức, vì nếu lần trước là vui, thì nhiều phần lần này sẽ buồn. Ừ thì cứ bước đi, nhưng đã chuẩn bị sẵn chỗ cho những sự thất vọng như là lẽ đương nhiên.
Tuổi 25 cũng đã biết thế nào là bạn, bạn thân, những lúc buồn, khó ai có thể ảnh hưởng hoặc vực mình dậy được, thường mình chỉ nằm im chờ đợi nó đi qua, nhưng mình thấy vui mỗi khi có thể xuất hiện đúng lúc, tám chuyện trên trời dưới đất với người đang buồn, thấy vui khi ai đó thấy mình giống người ta và không ngần ngại thể hiện rằng tui iu bà... Cảm ơn một ổ bánh mỳ ngon tuyệt ai đó đã đem đến khi mình làm việc khuya ở văn phòng, cảm ơn một buổi sáng đầy nắng ở công viên 30/4, cảm ơn những cô gái ngồn ngộn cá tính hoặc độc thân và đa tình, cảm ơn vì đã nhắn tin khi thấy buồn cũng vì yêu đơn phương.
Tuổi 25, một nửa của con đường hăm mấy, loáng cái là sẽ hết tuổi trẻ thôi, nhưng vẫn còn nhiều ước mơ và hoài bão. Cái đầu bây giờ bắt đi vào thói quen học tập mỗi đêm thật là khó, không thể cày dùi miệt mài như hồi cấp 3, hồi đại học nữa, chỉ cần một nỗi buồn, một cơn nhớ người yêu đủ đốt cháy vài tiếng đồng hồ nhưng mà phải cố thôi, cố thôi, không thể buông mình dễ dàng được.
Duy có một điều khá dễ thương và có đầy màu hồng, là tuổi 25 nghĩ rằng kết hôn là điều tuyệt vời lắm, dù biết rằng mình vẫn quá nông nỗi để có thể quán xuyến một gia đình.
24 tháng 3, 2013
Đời là bể khổ
17 tháng 3, 2013
Rời rạc
Giờ này chưa ngủ, tôi thấy mình hạnh phúc, như thể tôi sắp ngộ đến chân lý rồi. Tôi thường thức khuya cũng chỉ vì nghĩ mãi không ra thì cứ thức quài. Tôi sợ ngày mai đến, tôi bị công việc cuốn đi, rồi tối về tôi lại bắt đầu lại từ đầu hành trình đi tìm chân lý. Việc ấy đã bắt đầu chắc cũng hơn một năm rồi nhỉ, kể từ sau khi tôi đi làm được 1 năm, và tôi bắt đầu nghĩ về cái gọi là đam mê thực sự, về một thứ gì có thể khiến mình lao vào, khiến mình nhiệt tình, sôi nổi và không ngừng cố gắng. Sau khi chuyển công việc 2 lần, câu hỏi ấy vẫn còn nguyên, dù tôi đã có một công việc tốt đẹp hơn.
Tôi đã hỏi Bư những câu hỏi ấy, một người bạn thân mà tôi từ lâu rất ngưỡng mộ và quý mến, không phải vì bạn ấy xuất sắc gì cả, mà đơn giản, vì bạn ấy biết cách sống. Tôi thấy ở Bư sự vững chãi, yêu đời và giản đơn cần thiết. Cậu ấy quan tâm và nhạy cảm chia sẻ với mọi người, yêu gia đình và cố gắng làm được từ những điều nhỏ nhắn. Bư đã nói như thế này, khi mình tưởng tượng rằng mình có ước mơ nào đó, mình sẽ dành cả ngày để nghĩ về nó, làm việc với nó, nhưng mà thật ra không phải vậy, sống không nhất thiết là phải như vậy, chỉ cần cố gắng đạt được từ những điều đơn giản nhất, đối với Bư sẽ bắt đầu từ trong gia đình, sau đó sẽ đến công việc và bên ngoài...nhẹ nhàng và trong sáng, phải biết enjoy nó . Triết lý của Bư đơn giản và hạnh phúc biết chừng nào, tôi sẽ còn phải lẩm nhẩm điều này nhiều lần nữa..., để hiểu hết nó và có thể làm như thế.
Giấc mơ du học ngày nào vẫn còn đó, tôi lại càng bị ảnh hưởng hơn nữa khi đọc Nước Mỹ, nước Mỹ của Phan Việt. Ở đó, sự hào nhoáng thì ít, mà đau khổ và rạn vỡ thì nhiều, trả giá rất nhiều, đến nỗi người ta phải nói thẳng với nhau rằng "đừng có tự tử nhé, nếu có định tự tử thì hãy gọi cho em trước để em còn cứu kịp" và người ta giật thót nếu một ngày người ta quên nhắc nhở nhau điều đó. Ở đó người ta phải chiến đấu vật vã với sự học trong cái khắc nghiệt của thời tiết giá lạnh, với những cơn buồn ngủ, sự mộng mị ám ảnh và cả những cơn đau về thể xác. Cũng không ít người cũng giống như tôi, băn khoăn tại sao mình lại học cái đấy, làm cái đấy. Và, người ta cũng khao khát tình yêu và người ta cũng sợ hãi trong công cuộc đi tìm tình yêu, để rồi để nó lại một góc luôn hiện hữu, im lặng nhưng gào thét và tự huyễn hoặc rằng, tình yêu như thế cũng đẹp, cũng quý giá để rồi một đời đau khổ, quạnh quẽ...
Nhưng tôi vẫn ao ước một lần được đến vùng đất bao la rộng lớn ấy, một lần được ngắm nhìn vẻ đẹp phương Tây, một lần được vật vã nơi đất khách quê người, một lần được cô đơn và nhớ nhà... Nhưng tôi lại không thể tiếp tục với nghiệp "tài chính" "kinh tế" hay đại loại như thế để theo học một trường nào đó ở nơi ấy. Tôi thấy mình vô phương với giấc mơ đó rồi, tôi đã chọn sai con đường ngay từ đầu, tôi không hợp với tài chính, ngân hàng hay kinh tế.
Thế rồi, tôi nghĩ, hay là mình thích viết. Thế rồi, tôi thấy sợ chính mình, sợ cái hình ảnh mỗi lần viết cái gì xong lại đọc đi đọc lại, tự tán thưởng chính mình, rồi ngồi chờ pageview, điều đó thật khủng khiếp, màu mè, giả tạo. Và tôi cũng bị nhiễm tư tưởng của Hải Miên nữa, mỗi khi vì thất tình, vì yêu Trọng, vì cô đơn mà tôi viết được một bài thơ hay, thì phải chăng tôi đang khoe tài chính mình, đang tự thoả mãn cái tôi ngu ngốc của mình, chứ không phải là tôi thực sự yêu ai cả. Những ranh giới đó thật mong manh quá chừng...
Nói về chuyện yêu, mấy ngày nay, khi tự thấy rằng Trọng quá tầm thường khi quyết định yêu cô gái ấy quá chóng vánh và vì những lí do kỳ quặc, tôi đã có thể để cho mình được tĩnh lặng đôi chút. Thế rồi, hôm nay đi với các bạn nữ cũng toàn độc thân khác, nỗi đau của tôi bị gợi lại, và tối về thì dấy lên một cách khủng khiếp, xót xa. Tôi biết mình đang lầm đường lạc lối, đang u mê trong cõi tình, và cũng có thể là tôi không thật sự yêu Trọng mà chỉ là tôi chưa chinh phục được, nhưng tôi không tài nào thoát ra được khỏi cái cõi u mê đó, trái tim, đầu óc và chân tay cứ như quáng quàng và không ngừng giãy giụa trong cái lưới ấy.
Rồi tôi không còn trách Trọng nữa, mà tôi cũng thương con người ấy nữa, cũng đang vướng vào cái mệt mỏi, buồn chán khi phải yêu cô gái mà mình mới quen chưa đầy một tháng thì đã vội đi du học, rồi hình như để cho bằng người ta, Trọng cũng lao vào một chương trình cao học trong nước sau mỗi giờ làm, đến nỗi đuối đơ và thấy bất lực chưa từng có. Con người ta cứ chạy đuổi nhau quầng quầng như thế, cho đến khi mệt nhoài, đến sóng xoài mới thôi.
Xong rồi, biết chuyện tôi với Trọng như thế, một cô bé khác lại cố giúp tôi khuây khoả, cố khuyên nhủ tôi về triết lý tình yêu trong đạo Phật, ... thế rồi tôi lại thấy thương em còn hơn cả thương mình, vì chính em tình trạng còn vô phương hơn tôi. Em thậm chí không dám bước ra ngoài để gặp ai, em không tin mình có thể yêu, em đoạn tuyệt với tình yêu, đoạn tuyệt với việc tạo dựng những mối quan hệ, em cho rằng mình đã mất cảm giác với người. Và tôi lại muốn nói cái câu y chang cái câu trong truyện của Phan Việt, là đừng tự tử em nhé, nhưng tôi không dám, vì tôi sợ tôi sẽ vô tình gieo cái suy nghĩ đó vào đầu em.
Chưa bao giờ mà tôi thấy cuộc sống trở nên khó khăn, vật vã đến thế, đúng là "cần quá nhiều nhận thức và dũng cảm để sống một cuộc sống thật sự trong thế giới này".
Những phút cuối cùng, khi sự mỏi mệt đang xô tới, hai mắt đã thấy nặng nề và người không thể ngồi thẳng nữa, tôi nghe bài hát này http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/giac-mo-ngot-ngao-luu-bich-ft-thuy-tien.RHPK0VfERQ.html tôi nghĩ, rồi cuối cùng tôi sẽ tìm thấy tình yêu, sẽ có một gia đình nho nhỏ với những đứa trẻ đáng yêu, và sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa, và có lẽ tôi chọn đọc và viết, con đường mà có thể bắt đầu lại dễ dàng nhất... dù tôi biết không có con đường nào là không có tranh đấu và thương đau. Nhưng mà tôi vẫn tiếc vô cùng giấc mơ nước Mỹ của tôi, chao ôi, như đứt từng khúc ruột...
27 tháng 1, 2013
Thi thoảng
21 tháng 1, 2013
Đôi khi người ta chọn điều đau khổ hơn…
Đôi khi tất cả những dự cảm tốt đẹp đều tan biến như mây khói.
Đôi khi những gì tưởng là lung linh lại thành ra nguội ngắt.
Cứ tưởng hôm nay mệt thì sẽ đi ngủ sớm, ai dè lại buồn, lại cố gõ lóc cóc, vì tâm trạng, như mình đã từng nghĩ, cũng là cái gì xa xỉ, không phải lúc nào cũng có.
Đôi khi những gì tưởng là dành cho mình, thật ra chỉ là thoáng quá, còn nhẹ và nhanh hơn cả gió.
Đôi khi, thật ra là bây giờ, tôi chọn đau khổ, để ngồi nhà một mình, còn hơn ở bên cạnh mà lập lờ và thiếu đam mê.
Bởi vì đau khổ mà bình yên thì còn tốt hơn là một chút hạnh phúc mà khắc khoải và sợ vụt mất.
Có đến 80% tôi đoán, mọi thứ sẽ thật sự tan biến trong vòng 1 tháng nữa. Rồi sao nhỉ, tôi sẽ thế nào, thật khó hình dung 1 tháng nữa mọi chuyện thế nào. Đã đến lúc phải hành động, phải chấm dứt thương đau, đến lúc phải ra đi và biến mất mãi mãi.
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=m3DHybhx1bHe
30 tháng 11, 2012
Con ma
Đôi lúc không biết nên thế nào nữa. Muốn có một "epic life", muốn "live off passion", nhưng không đơn giản chút nào, nào là phải bước ra khỏi vùng an toàn, nào là phải thay đổi, phải làm những điều mà mình thấy sợ hãi mỗi khi nghĩ đến, nào là quên chính mình, biến người khác thành mục đích, còn chính mình là phương tiện, nào là quên tiền tài, danh vọng đi, tiền tài danh vọng chỉ là cách để bảo vệ chính mình khỏi việc đến gần hơn với cái chết, sợ chết thì không tận hưởng cuộc sống được. Quá nhiều thứ phải làm, phải đi ngược lại với xu hướng của xã hội.
Có lẽ những điều đó đều đúng, nhưng cần có thời gian để làm từ từ, cố gắng từ từ, từng chút một.
Chỉ tại, đôi lúc thấy đơn thương độc mã lắm, thèm cảm giác được quan tâm một chút, được ra ngoài dạo chơi một chút, được nắm tay một chút.
Mọi thứ quá mong manh, lại gần một chút, sợ mọi thứ sẽ tan biến mất.
Cố gắng vì mọi người, làm cái gì đó cho cuộc sống này tươi vui một chút, nhưng cứ nhìn vào những người ấy, lại thấy hãi hùng với điệu cười, với quần áo xúng xính, sự khoe khoang và gian ngoan giăng ra như bủa vây. Ừ, thì cũng biết là phải xem hết thảy là điều bình thường, con người là như vậy, chấp nhận, không có gì đẹp, không có gì xấu, không có gì tốt, kệ hết.
Có lẽ giai đoạn này nó thế, chuyển tiếp từ là người bình thường, bé nhỏ, sang làm ma, để biến mình thành vô hình.