Hiển thị các bài đăng có nhãn vớ vẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vớ vẩn. Hiển thị tất cả bài đăng

10 tháng 6, 2013

Những rạn vỡ vô hình

Nãy giờ chờ cái laptop khởi động xong, cũng đủ làm cho một vài ý tưởng có thời gian bỏ chạy khỏi đầu tôi.
Hôm nay tôi đau đầu kinh khủng, tôi chỉ nằm và lướt web bằng cái điện thoại bé tý cho đỡ buồn. Rồi tôi đọc blog của Hiển. Bạn ấy đã bắt đầu bằng câu “hôm nay đau tim”, và thế là tôi nghĩ tôi nên bắt đầu bài viết hôm nay của tôi bằng “hôm nay đau đầu”. Đôi lúc tôi ước mình có thể viết những điều đơn giản và tuỳ hứng giống như Hiển, về bất cứ điều gì, thậm chí đôi khi những điều ấy không mạch lạc, không kết cấu, nhưng phần lớn, tôi bị áp lực “tác phẩm nghệ thuật”, thật giả tạo và đáng phê bình.
 
Tôi là một kẻ thích chơi trò tung/ ném bóng kinh khủng, dù phần lớn thì không có ai chụp, hoặc là người mà tôi định chuyền bóng cho, thường cho bóng rơi không thương tiếc. Hihi, thế mà tôi vẫn cứ can đảm và liều mình tung bóng bất cứ khi nào tôi có cảm hứng và nhiệt tình, mặc kệ cho kết quả thế nào. Người lớn thiệt là không bằng trẻ con, tụi nó lúc nào cũng thích chụp bóng và tụi nó thường cười rất nhiều.
Hôm nay bà tặng cho tôi một chiếc áo, vải bà mua ở Hà Nội, và được may bằng bàn tay của một thợ may nổi tiếng đẹp ở Hà Nội. Phải nói cái áo ấy thuộc vào hàng diêm dúa nhưng tôi thích cái áo kinh khủng, nó hiền hoà, dịu dàng nhưng cũng bốc lửa y chang tôi vậy. Và bất cứ quần áo nào đẹp tôi đều quy cho việc là tôi phải mặc nó để đi tập khiêu vũ.
 
Dạo này tôi bị chán cơm, tôi không có hứng ăn cơm, hay nấu nướng gì, đây là hội chứng hậu “bố mẹ vào chơi”, mỗi lần bố mẹ vào chơi là mang theo một nùi đồ ăn, và tôi đánh mất đi kỷ luật làm việc nhà và sinh hoạt điều độ, trong đó có bao gồm việc thiết kế xem mỗi ngày ăn gì. Dạo này đến bữa tôi chỉ nhai gạo lức rang, ăn vài thứ bánh vớ vẩn, ăn kẹo và uống nước cho qua bữa, tối đến thì tôi uống nước trái cây ép hoặc rượu trái cây, rồi tôi uống trà, rồi cố gắng đi ngủ để cơn đói không kịp vồ đến. Nếu theo triết lý của Julia Child (mới đọc được ở FB của Nam tồ), thì nếu càng ngày tôi càng ít thích ăn, có nghĩa là tôi đang dần trở thành 1 người xấu. To some extent, nghĩ cũng đúng đấy. Không có ý định làm mất đi sự trong sáng của Tiếng Việt, nhưng dạo này thích cái cụm từ ấy trong tiếng Anh, vô thưởng vô phạt, và nghe có vẻ là “biết nhìn nhận vấn đề ở nhiều khía cạnh”, ảo dễ sợ.
 
Tôi có một hộp trà gừng, trên nhãn hộp, ở mục Direction, nhà sản xuất đã ghi thế này: “It’s might used many times daily.” Thật là một câu direction tai hại, và chỉ nhắm vào mục tiêu lợi nhuận, nếu nhà sản xuất ấy thay bằng câu “It’s might used early in the morning daily” thì tôi sẽ đánh giá cao hơn rất nhiều, vì trà gừng uống buổi sáng thì tốt như nhân sâm, uống buổi chiều độc như chì, và uống buổi tối độc như thạch tín.
 
Còn gì nữa không? Chắc là hết. Thực ra còn một điều lấn cấn định viết. To some extent, không ai là người có lỗi. Nhưng, to some other extent, tôi vẫn ghét kinh khủng sự vô cảm. zz.
 
Ờ xí quên, hôm nay bị ô tô taxi ủi vào nữa, miệng thì cứ la to nhất có thể, như trời đang sập, nhưng mà tay lái vẫn giữ rất vững, kết quả là không bị sao hết, còn kịp chạy một khúc xong quay lại gật đầu tỏ ý xin lỗi, dù không biết chắc lỗi do ai, nhưng chắc chắn có lỗi của mình vì mải nhìn ven đường tìm vài thứ. Rất có thể là việc la hét rất giúp ích trong việc giữ thăng bằng. :)))
 
PS: tựa đề cũng quá ảo, phải xin lỗi là tôi đang dần trở thành 1 người xấu.

8 tháng 5, 2013

Một sáng sớm tháng Năm

Ngài Munindra đã nói hãy sống với hiện tại, với chánh niệm, trọn vẹn với ngay phút giây này, hơi thở này, thân thể này và tất cả những gì xảy ra ngay trước mắt. Nhưng việc gọi linh hồn của mình về, ép mình vào từng hơi thở, từng sự khó chịu trong bụng, trong óc, và ở những thớ vai có cảm giác bị trúng gió không dễ dàng chút nào. Làm đi làm lại việc ấy đến phát chán chê, đôi lúc tôi thích để trí nghĩ mình chạy lang thang, dù tôi biết, lại khổ thôi.
Việc gọi linh hồn của mình về trong một giấc ngủ càng trở nên khó khăn và không thể kiểm soát được. Giấc ngủ ngắn ngủi và nóng bức, bị phá tan đầu tiên là nhờ chị Anh, rồi đến Trọng và Bích Trang. Từng câu chuyện, từng chi tiết nhỏ về những con người ấy đi vào não tôi một cách dễ dàng và cắm sâu đau đớn như những cái gai nhọn. Nhìn lại toàn bộ hành động và tư tưởng của mình trong chuyện tình cảm, tôi thấy mình ngu ngốc một cách điên dại, nhưng có lẽ nỗi đau mà tôi phải gánh chịu không bằng một chút nhưng gì tôi để lại trong lòng người cũ. Khi tôi tỉnh trí một chút, tôi thấy mình độc ác khi đến giờ này vẫn còn nhắn tin hỏi thăm người cũ nhưng tôi không kiềm được khi tôi thấy hình như đêm qua người ấy có vào đọc blog tôi. Đôi lúc, tôi tự hỏi, có thể cứu vãn được chăng? Rồi tôi tự trả lời, hình như là không được, chúng tôi sẽ giẫm lên những vết xe đổ một lần nữa, vì chúng tôi hiểu nhau quá rõ.
Tình yêu phức tạp và đau khổ vô cùng. Theo tôi, thì người ta chỉ hạnh phúc nếu người ta yêu nhau khoảng từ 1-2 năm sau đó người ta cưới. Vừa đủ để tình cảm phát triển và đi đến một đoạn mới là có gia đình, rồi những biến đổi do việc sống chung và có em bé sẽ làm cuộc sống sinh động, tất nhiên đó là điều kiện cần. Ý tôi là, nếu cho một mẫu số chung rằng tình yêu để 2 người đến với nhau đều tốt đẹp và chân chính, thì việc yêu quá lâu luôn gây ra những đau khổ dằn vặt không đáng có. Gần đây, tôi thấy em gái tôi đi chơi nhiều hơn, tôi nghĩ là nó sắp có người yêu rồi và tôi biết kết cục tốt đẹp có xác suất quá thấp. Và tôi bắt đầu suy nghĩ, là một bậc phụ huynh, thì ta sẽ nói gì, ngăn cấm là điều không thể, nói trước cho biết kết quả ư, điều đó nghe nực cười làm sao ấy. Vừa mới nghĩ ra một câu đại loại thế này “Nếu lúc nào cậu cần lời khuyên của tớ trong những chuyện như vậy, thì cứ nói nhé, tớ nghĩ dù sao tớ cũng đã từng là sinh viên.”
Có hai suy nghĩ vớ vẩn như thế này, nhân lúc chả còn gì để viết:
1/ Bạn nghĩ gì về tiếng chó cắn ma giữa đêm khuya?
2/ Bạn có từng nghĩ như thế này trước khi đọc một tin nhắn: bạn sẽ tự tưởng tượng ra tất cả các trường hợp (bao gồm người nhắn tin và nội dung tin nhắn), và rồi bạn bật cười sung sướng khi tất cả những điều bạn phán đoán đều không phải. Có những người chả bao giờ gặp, chả mấy khi nói chuyện, nhưng cứ hễ việc gì liên quan đến hiểu biết của ta, hoặc một việc giản đơn mà ta có thể giúp được, thì người ấy lại nhắn, khiến ta ấm lòng biết bao, như thể sợi dây nối kết luôn còn đó, bền vững và hiện hữu.

21 tháng 2, 2012

Lost without you.

Buổi chiều làm việc overtime, thấy cô đơn biết bao.
Đã bao lâu rồi không được xem phim, không được ăn pizza...
Ghét mấy tin nhắn quảng cáo dễ sợ, toàn làm người ta mừng hụt.
Ghét tình yêu ghê gớm, nó kiểm soát cảm xúc của mình quá nhiều, đôi lúc ước rằng mình cứng nhắc, nghiêm túc như trước đây, để có thể tập trung làm được nhiều việc hơn.
Mỗi ngày mỗi ngày cứ trôi qua như vậy, với một cảm xúc chủ đạo và dai dẳng.
Thèm được cầm cây vợt bóng bàn trở lại mà sao khó ghê. Pingpong ơi, mày cũng là một phần tao yêu trong cuộc sống này.
Ước gì tôi có thêm nhiều giờ trong một ngày để có thể yêu người, yêu công việc, yêu dance, yêu pingpong, yêu bơi lội, học ngoại ngữ, nghiên cứu chứng khoán và nấu ăn nữa.
Cách đây khoảng 6 tháng, chụp với đồng nghiệp, thấy mình thỉnh thoảng cũng xinh đó chứ, hihi. (thứ 2 từ trái sang)

10 tháng 7, 2010

Ngược xuôi

Mới bay từ Gia Lai ra Sài Gòn, hơi nóng và mệt.
Tối thứ năm vừa rồi: đi xe 12 tiếng từ Sài Gòn đi Quy Nhơn.
Thứ sáu ở Quy Nhơn, định chiều xuống tắm biển thì mưa tầm tã, trời tối đen.
Trưa thứ sáu được tin BIDV gọi phỏng vấn vào chủ nhật hoàn toàn ngoài dự kiến.
Sáng sớm thứ bảy, đi tắm biển cho đã thèm.
Trưa thứ bảy, đi xe 3h về Gia Lai.
Ngủ 1 giấc, ăn 1 bữa tôm.
9h lên máy bay. Và bây giờ ở Sài Gòn.
Phỏng vấn thì phỏng vấn, chứ nghĩ cũng chả đậu, vì ngay cái câu hỏi đơn giản "tại sao em chọn BIDV" thì em đã không biết trả lời rồi. Thôi rớt càng hay, em lại về Gia Lai chơi.
Em là đứa vớ vẩn nhất mà em từng thấy.

4 tháng 7, 2010

Vẩn vơ

Vốn là người yêu văn, nhưng đọc chả bao nhiêu, viết thì càng hiếm, mà viết cũng không ra sao.
Chỉ có điều trái tim dễ thổn thức, dễ cảm, đọc đến đâu, cảm đến đây, không biết có ích lợi gì không.
Nhưng dễ cảm quá, khó sống với người ta, khó chấp nhận cái cách cư xử ghê gớm, khó chấp nhận lối sống hời hợt và chạy đua theo những thú vui thời thượng, những mô tuyps (thắc mắc là tại sao các bác làm phần mềm gõ tiếng Việt lại nghĩ rằng không có từ này trong Tiếng Việt, hay trùm chính tả như mình lại viết sai nhỉ) đang được bàn tán của lũ trẻ ở nhà này.
Thấy chị Tư văn của chị sao ngồn ngộn quá, làm mình muốn viết mà cứ lần lữa mãi, vì mình đọc văn người ta mình thấu hiểu, mình cảm nhưng viết thì mình cảm thấy lúc nào cũng rụng rời như nhai khoai sống (dù chưa nhai khoai sống bao giờ)
Cho đến khi mình nghe album Fly me to Polaris (mời các bác nghe thử trên woim.net) thì mình buộc phải viết, vì dường như nó cùng nhịp điệu với cảm xúc của mình, như xoa dịu, dù chỉ là viết những thứ vẩn vơ.
Lúc nãy gặp anh được 1 chút, mình kể với anh mình bị ghiền truyện ngắn, chẳng qua là vì tình cờ đọc thấy 1 truyện ngắn 1200 chữ trên tuổi trẻ cũng hay hay, dù rất ít tính văn chương so với những gì mình vừa đọc, thì mình tìm đọc luôn tù tì cả những truyện trước đó. Anh bảo sao em toàn ghiền những thứ tốt vậy, cái đó sẽ giúp em ngôn từ phong phú, diễn đạt hay. Mình nói "nhưng đôi khi như vậy là em sống xa rời thực tế quá, lúc nào cũng nhìn cuộc đời bằng lăng kính của tính nhân đạo và nhân văn quá mức, em không chịu thực tế và chấp nhận".
Mà anh buồn cười lắm, cứ khi nào mình lơ anh một chút là anh nhận ra ngay à, anh bảo "bà này sao ghét tui dữ vậy", mình cười cười hỏi "sao anh biết hay vậy", anh nói "thì tui nhìn là tui biết hà" (có phải nguyên văn là vậy không anh), kì thực là trong lòng mình vẫn đang ngổn ngang chuyện nghề nghiệp. mà mình ngại chia sẻ với ai (thực ra là chia sẻ bao nhiêu lần rồi, anh cũng dạy dỗ mình bao nhiêu lần rồi, vậy mà mình vẫn cứ rối nên sợ anh la, anh buồn và lo theo mình nên mình chả dám nói nữa).
Biết vậy thì cứ biết vậy, biết cái điều mà mọi người đều biết, nhưng mình sợ mình không đủ sức giữ cho được những hoài bão mơ mộng của cách đây vài năm, của ngày hôm nay, sợ cuộc đời trôi qua bình thản như bản nhạc đang nghe, ở phố núi. Mình không muốn vậy tý nào. Nhưng vẫn hoài nghi lắm tương lai thế nào, chắc cũng đầy ngoạn mục đây.
Vì mình yêu anh, mà nhà anh thì nghèo và cũng ko có thế thào gì cả, mẹ mình thì không muốn vậy đâu, dù mẹ không nói nhưng mình hiểu. Cho nên chỉ khi nào anh và mình có vị trí nào đó thì mình mới dám nói. Còn nếu chỉ tàng tàng thì mình cứ ở vậy thôi. Cả hai hướng đó đều có những thăng trầm nhất định, gọi là ngoạn mục, vì một là anh sẽ làm giàu được, hai là mình ở vậy, hì hì. Nói về tình yêu lại thấy vừa đúng vừa mắc cười cái câu của Già trong truyện của chị Tư, đại loại là những người mà cứ đến thăm nhau thường xuyên hoặc cứ viết thư cho nhau thì chẳng qua là sợ tình dễ nhạt nhòa, còn nếu đã yêu thì không làm gì mà cũng biết là còn yêu nhau, trích lại là thế này "Viết thơ cho nhau và tìm thăm nhau là việc làm của những kẻ yêu nhau quá ít còn đang sợ hãi chuyện quên nhau. Tình yêu của tôi không hời hợt thế". hay quá ha!