Em bước ra ngoài
Đường đã lên đèn, trời sụp tối
Đường ướt lẹp nhẹp. mưa tự khi nào
Một ngày váng vất, em quên mình đang thở
Là đời như thế, hay em sa cơ?
Mưa giáng xuống trần, để lại một tối trời se lạnh
Mưa kiêu hãnh, đến và đi không báo trước
Mưa có ngờ đâu, lòng em đã lạnh tự bao giờ
Đường về một lối, mà tâm sự đã đầy trái tim nhỏ
Chỉ mong một ngày…
Về thấy anh trước ngõ
Thì em nghĩ…
Đời đã như là mơ…
Hiển thị các bài đăng có nhãn suy tư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn suy tư. Hiển thị tất cả bài đăng
17 tháng 4, 2013
22 tháng 4, 2012
Nghĩ ngợi nhiều cũng mệt
Thức dậy sau giấc ngủ dật dờ lúc chập choạng, bụng trống rỗng, đầu cũng gần như trống rỗng nhưng đủ nặng nề chỉ bởi một dòng suy nghĩ mà thôi, chờ tin nhắn của một người.
Không biết từ lúc nào sợ nhất buổi tối ngày chủ nhật, cứ đến hẹn lại lên là tự kỷ. Lâu lắm rồi, lâu lắm rồi... thèm được ai đó nhắn tin những lúc như thế này, là "em ăn tối chưa?" "em đang làm gì đó?". Lâu lắm rồi, cứ như vậy, lên cơn tự kỷ rồi lại tự xoa dịu mình.
Thấy khó chịu và miễn cưỡng làm sao đó, tự hỏi mình có đi đúng đường chăng, hay mình đang đặt trái tim nhầm chỗ. Bỗng thấy muốn từ bỏ quá, có lẽ ai đó không dành cho mình...Tuần vừa rồi gặp nhau mấy lần nhỉ, 4 lần, gần ngay bên cạnh, nhưng thấy xa như ngàn dặm, có lẽ là vậy thật, không dành cho mình, không rõ, không biết...
Sang nhà hàng xóm mượn được gói mỳ tôm, ăn tạm cho ấm lòng, mừng hết lớn. Ăn xong hết muốn nghĩ đến tình yêu, nhưng mà cố nấn ná phần nhạc nền cho tâm trạng, bài Ngỡ của Khắc Việt http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=AeaSXvWHBn để viết cho xong mấy dòng dở dở ương ương này. Trời ơi, thực ra là cứ muốn để nguyên nhạc như vậy, muốn vùi mình trong nỗi buồn này.
Nhưng lí trí không cho phép, phải bật Baroque thôi, để học hành, nghiên cứu, để làm gì không biết nữa...
Không biết từ lúc nào sợ nhất buổi tối ngày chủ nhật, cứ đến hẹn lại lên là tự kỷ. Lâu lắm rồi, lâu lắm rồi... thèm được ai đó nhắn tin những lúc như thế này, là "em ăn tối chưa?" "em đang làm gì đó?". Lâu lắm rồi, cứ như vậy, lên cơn tự kỷ rồi lại tự xoa dịu mình.
Thấy khó chịu và miễn cưỡng làm sao đó, tự hỏi mình có đi đúng đường chăng, hay mình đang đặt trái tim nhầm chỗ. Bỗng thấy muốn từ bỏ quá, có lẽ ai đó không dành cho mình...Tuần vừa rồi gặp nhau mấy lần nhỉ, 4 lần, gần ngay bên cạnh, nhưng thấy xa như ngàn dặm, có lẽ là vậy thật, không dành cho mình, không rõ, không biết...
Sang nhà hàng xóm mượn được gói mỳ tôm, ăn tạm cho ấm lòng, mừng hết lớn. Ăn xong hết muốn nghĩ đến tình yêu, nhưng mà cố nấn ná phần nhạc nền cho tâm trạng, bài Ngỡ của Khắc Việt http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=AeaSXvWHBn để viết cho xong mấy dòng dở dở ương ương này. Trời ơi, thực ra là cứ muốn để nguyên nhạc như vậy, muốn vùi mình trong nỗi buồn này.
Nhưng lí trí không cho phép, phải bật Baroque thôi, để học hành, nghiên cứu, để làm gì không biết nữa...
2 tháng 2, 2012
Tình yêu làm tôi méo cả mặt.
Tình yêu rất khó, đôi khi người yêu mình mà mình không yêu, đôi khi mình yêu người mà người không yêu.
Nếu mình chủ động thì làm người ta thấy choáng, thấy vội vàng. Nếu mình bị động, thì mình sẽ phải khắc khoải đợi chờ.
Buồn nhất là khi mình quan tâm mà người ta bảo là "không muốn nợ ai đó điều gì".
Phải làm cho mình bận rộn thôi, chứ cứ thế này thì chết mất.
Thật khó làm sao để hai trái tim đồng điệu. Trong thế giới chập chùng này, bỗng nhiên đi qua ai đó, vô tình có chung nhịp đập với mình, thật khó làm sao. Nên mọi người ơi, nếu 2 người nào đó biết rằng mình thuộc về nhau, thì thượng đế, đức Phật chắc hẳn đã trao tặng cho 2 người một món quà vô giá rồi. Trời ơi, trời ơi...
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=2uXF62ybSo
Tình yêu khó như vậy, nên đôi khi người ta phải chấp nhận yêu đơn phương. Giống như tôi bây giờ. Tôi tưởng tượng mình sẽ im lặng, thật sự im lặng, chôn giấu tình yêu đó, giữ một khuôn mặt điềm tĩnh và không còn cảm xúc bồng bột. Tôi tưởng tượng một buổi sáng rãnh rỗi, tôi ngồi cafe một mình, đưa mắt nhìn dòng người qua lại, cầm trên tay một quyển sách, đôi khi tôi sẽ thấy 2 người nào đó tay trong tay, rồi thoáng nghĩ về người đó, và mỉm cười thanh thản, bằng lòng với tình yêu của riêng mình. Có lẽ phải như thế thật. Có lẽ trước hết là xóa số điện thoại.
Lá lá lá là la la lá lá là la la là....
1 tháng 2, 2012
Đêm đã khuya.
Đêm hôm nay lại khuya bằng đêm hôm qua, tâm trạng và suy nghĩ không khác đêm qua là mấy, suy ra ngày mai không khác ngày hôm nay là mấy, chưa giải quyết được vấn đề gì hết.
Ngổn ngang với hoang mang và những dấu hỏi của một năm trước đây, đọc lại lời khuyên của bậc tiền bối 1 năm trước đây, cảm thấy khô khốc, và đầu óc không ngừng biện hộ.
Ngổn ngang với tình yêu mới chớm nở nhưng lúc nào cũng sống trong sự khắc khoải, chờ đợi và hâm hấp.
Chợt phì cười, vẫn cái ước muốn cũ rích, được nghỉ phép mấy ngày để suy nghĩ cho đã đời, dường như vài tiếng mỗi buổi tối chẳng đủ. Không đủ dài để dòng suy nghĩ có thể đi từ việc bắt đầu, hưng phấn, đấu tranh, tìm tòi, chán nản, bình tâm, bước ra ngoài hít thở, đi bộ thật lâu trên bãi cỏ, viết lách lung tung và ra quyết định.
Sau 1 năm làm công việc tưởng chừng khiến mình bỏ cuộc giữa chừng, được xếp loại hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được mọi người khen hết lời, nhưng mình tự biết mình đang sắp phải đối đầu với những cái khó gì của công việc này, cái không thích, không đam mê nổi cái công việc này. Sếp thân thiết bảo là em phải bỏ bớt cái tính xã hội, thì mới mong thanh thản với nghề, trong một mớ những cái xấu xa, bất cập, hãy cố gắng chấp nhận, miễn mình là cái tốt nhất được rồi.
Bác Phú à, thu nhập được tạo ra, mua sắm cũng thích thật, 100 triệu không phải cái gì quá khó, muốn nuôi 1 đứa em hay 2 đứa em cũng đc. Nhưng rốt cuộc, thấy mỗi ngày trôi qua hết 12h với công việc mà mình ko thấy sự đam mê sáng tạo, khai mở, chỉ toàn là đấu tranh, chiều chuộng hoặc đe dọa một ai đó, cố gắng tuân thủ một cái gì đó bất cập... quả thật là khiến người ta thấy vô nghĩa.
Giờ tiếp tục kiếm tìm niềm đam mê thực sự, không ngừng, giống như Steve Jobs dạy. Hiện giờ chỉ có 1 cách duy nhất có thể nghĩ ra là phải đọc thật nhiều sách, để biết thêm và nghĩ đến thêm nhiều sự lựa chọn, để biết đâu trong công cuộc kiếm tìm ấy, có thể bắt gặp một điều gì ý nghĩa. Bắt đầu những công việc khác quá mất nhiều thời gian. Tóm lại là, từ mai, khép mình lại, không chờ đợi hay liên kết với bất cứ ai cả (một cách chủ động), để ngẫm nghĩ, đọc thật nhiều sách, sẽ ghi chép lại chi tiết suy nghĩ, phân tích để ra quyết định.
Không chờ đợi, liên kết một ai cả, đọc lại cái câu này thấy mình buồn cười quá, mình sẽ nói thẳng ra là mình không chờ đợi, suy nghĩ về bạn Trọng nữa đâu, không có ý định rủ bạn ý đi ăn kem nữa đâu. Thấy tình yêu làm mình cũng khá là mệt mỏi, suốt ngày chờ đợi mong ngóng, nhắn tin nhiều quá thì sợ người ta chán, gặp trực tiếp thì không biết nói gì, mình thích ngắm mãi khuôn mặt ấy, nhưng ngắm quài cũng kỳ quá. Muốn cười haha.Chụp một tấm hình trong điện thoại cũng nỡ tâm xóa mất, mà cũng may là bạn ấy xóa, chứ không chắc mình phát điên với việc xem hình bạn ấy trong điện thoại. Tương tư chán thì cũng mệt và tự điều chỉnh mình bằng việc ra quyết định như trên. Nhưng mà ngày mai vô làm, sẽ rất khó chịu, vì khi phải đối mặt với việc khó mà mình không thích, ý muốn online kiếm bạn ấy lại trỗi dậy trong mình như cơn thèm thuộc phiện. Haha.
Haizz, tối nay viết có vẻ huỵch toẹt quá, ko giống mình lắm. Để xem ngày mai thực hiện được mấy phần những gì đã nói. Bực bội thay.
Ngổn ngang với hoang mang và những dấu hỏi của một năm trước đây, đọc lại lời khuyên của bậc tiền bối 1 năm trước đây, cảm thấy khô khốc, và đầu óc không ngừng biện hộ.
Ngổn ngang với tình yêu mới chớm nở nhưng lúc nào cũng sống trong sự khắc khoải, chờ đợi và hâm hấp.
Chợt phì cười, vẫn cái ước muốn cũ rích, được nghỉ phép mấy ngày để suy nghĩ cho đã đời, dường như vài tiếng mỗi buổi tối chẳng đủ. Không đủ dài để dòng suy nghĩ có thể đi từ việc bắt đầu, hưng phấn, đấu tranh, tìm tòi, chán nản, bình tâm, bước ra ngoài hít thở, đi bộ thật lâu trên bãi cỏ, viết lách lung tung và ra quyết định.
Sau 1 năm làm công việc tưởng chừng khiến mình bỏ cuộc giữa chừng, được xếp loại hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được mọi người khen hết lời, nhưng mình tự biết mình đang sắp phải đối đầu với những cái khó gì của công việc này, cái không thích, không đam mê nổi cái công việc này. Sếp thân thiết bảo là em phải bỏ bớt cái tính xã hội, thì mới mong thanh thản với nghề, trong một mớ những cái xấu xa, bất cập, hãy cố gắng chấp nhận, miễn mình là cái tốt nhất được rồi.
Bác Phú à, thu nhập được tạo ra, mua sắm cũng thích thật, 100 triệu không phải cái gì quá khó, muốn nuôi 1 đứa em hay 2 đứa em cũng đc. Nhưng rốt cuộc, thấy mỗi ngày trôi qua hết 12h với công việc mà mình ko thấy sự đam mê sáng tạo, khai mở, chỉ toàn là đấu tranh, chiều chuộng hoặc đe dọa một ai đó, cố gắng tuân thủ một cái gì đó bất cập... quả thật là khiến người ta thấy vô nghĩa.
Giờ tiếp tục kiếm tìm niềm đam mê thực sự, không ngừng, giống như Steve Jobs dạy. Hiện giờ chỉ có 1 cách duy nhất có thể nghĩ ra là phải đọc thật nhiều sách, để biết thêm và nghĩ đến thêm nhiều sự lựa chọn, để biết đâu trong công cuộc kiếm tìm ấy, có thể bắt gặp một điều gì ý nghĩa. Bắt đầu những công việc khác quá mất nhiều thời gian. Tóm lại là, từ mai, khép mình lại, không chờ đợi hay liên kết với bất cứ ai cả (một cách chủ động), để ngẫm nghĩ, đọc thật nhiều sách, sẽ ghi chép lại chi tiết suy nghĩ, phân tích để ra quyết định.
Không chờ đợi, liên kết một ai cả, đọc lại cái câu này thấy mình buồn cười quá, mình sẽ nói thẳng ra là mình không chờ đợi, suy nghĩ về bạn Trọng nữa đâu, không có ý định rủ bạn ý đi ăn kem nữa đâu. Thấy tình yêu làm mình cũng khá là mệt mỏi, suốt ngày chờ đợi mong ngóng, nhắn tin nhiều quá thì sợ người ta chán, gặp trực tiếp thì không biết nói gì, mình thích ngắm mãi khuôn mặt ấy, nhưng ngắm quài cũng kỳ quá. Muốn cười haha.Chụp một tấm hình trong điện thoại cũng nỡ tâm xóa mất, mà cũng may là bạn ấy xóa, chứ không chắc mình phát điên với việc xem hình bạn ấy trong điện thoại. Tương tư chán thì cũng mệt và tự điều chỉnh mình bằng việc ra quyết định như trên. Nhưng mà ngày mai vô làm, sẽ rất khó chịu, vì khi phải đối mặt với việc khó mà mình không thích, ý muốn online kiếm bạn ấy lại trỗi dậy trong mình như cơn thèm thuộc phiện. Haha.
Haizz, tối nay viết có vẻ huỵch toẹt quá, ko giống mình lắm. Để xem ngày mai thực hiện được mấy phần những gì đã nói. Bực bội thay.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)