Hiển thị các bài đăng có nhãn ký sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ký sự. Hiển thị tất cả bài đăng

7 tháng 2, 2014

Về phim Tình ngây dại (Crazy love)

Bữa giờ có ipad lười viết hẳn, cái điệu touch touch coi bộ không có hấp dẫn bằng type type. Nhưng mà cũng ráng touch touch cho được mấy dòng. Nguyên cái Tết nhiều xúc cảm xảy ra lắm, chưa có cái Tết nào cảm thấy không được vui như cái Tết này, mấy lần định viết kể lể nhưng cứ thấy mình tủn mủn hẹp hòi, mình vô cớ làm sao nên chẳng thể nào viết nổi chữ gì.

Hôm nay được xem một trong những tập phim hay nhất của "Tình ngây dại", mình đã thực sự khóc vì cảm động. Đừng quy chụp bất cứ điều gì bằng những thành kiến đã sẵn trong đầu bạn, nó sẽ hạn chế trải nghiệm tươi mới mà lẽ ra bạn sẽ có được, ý tôi là bạn đừng nghĩ phim Hàn Quốc uỷ mị, nhàm chán hay tôi uỷ mị nhàm chán. Nếu bạn hiểu tôi, bạn sẽ hiểu là tôi không thuộc tuýp đó, nhưng mà tuýp đó đinh nghĩa thế nào nhỉ, dù gì thì cũng tuỳ bạn thôi.

Mặc dù phim Hàn Quốc chủ yếu xoay quanh cuộc sống xã hội, gia đình, những điều thường nhật, không có kỹ xảo, người ngoài hành tinh, ma cà rồng, ngày tận thế, hiểm hoạ toàn cầu, nhưng cốt truyện dường như không bao giờ cũ rích, hoặc chí ít là ở nhưng phim tôi từng xem, tôi thấy vậy (Tuy nhiên có một phim về hiểm họa mà tôi cũng rất thích, 1 tập thôi, là Đại dịch cúm (Flu)). Và tôi thấy việc khai thác được những khía cạnh phong phú của cuộc sống thường nhật và tâm lí con người là cả một thành công lớn của phim Hàn Quốc.


Thoạt đầu tôi xem phim này vì nó kể về những người tìm được tình yêu sau hôn nhân sai lầm. Họ đã đấu tranh để bảo vệ tình yêu của mình và đi đến hạnh phúc đích thực. Nói trắng ra là tôi xem phim này vì lần đầu tiên tôi bắt gặp điện ảnh đứng về phía những người tạm gọi là "ngoại tình". Tôi nghĩ ngoại tình không sai nếu nó hội được những yếu tố sau: hôn nhân hiện tại là sai lầm/ tình yêu với vợ - chồng đã hết/ cuộc sống hiện tại là địa ngục trần gian; tình yêu tìm thấy là tình yêu đích thực, không phải cú say nắng qua đường, và để là tình yêu đích thực thì chí ít nó không mắc phải sai lầm như được nói ở đây, không có cái vụ vừa muốn em tình yêu lại vừa yêu vợ, lúc thế này lúc thế khác, như kẻ trăng hoa ong bướm. Trong phim này và cũng là trong tình huống lý tưởng là hai người yêu nhau quyết định từ bỏ hôn nhân sai lầm, vượt qua rào cản xã hội để đến với nhau. Tuy nhiên, trong thực tế, con cái là rào cản lớn, lòng thương con khiến họ không muốn con mình phải vượt qua việc phải xa mẹ hoặc cha, phải tập quen với một bố hay mẹ mới mà chưa chắc bố hay mẹ mới cũng yêu thương con mình như con đẻ, nhất là khi ngoại trừ việc tình yêu với bạn đời đã hết thì mỗi người trong họ vẫn là những ông bố bà mẹ tốt. Tôi nghĩ, ở vào hoàn cảnh đó, có lẽ người trong cuộc phải đợi con mình trưởng thành, có thể vững bước vào đời và nếu tình yêu vẫn còn thì họ mới cho mình cái quyền có hạnh phúc riêng. Chỉ tiếc rằng, mọi thứ cứ chảy trôi mãi, có những cái nếu qua rồi, ta không sao có lại một lần nữa, chỉ trách là sao anh hoặc em đã xuất hiện không đúng lúc. 

Trở lại với tập phim hôm nay, nó làm tôi xúc động bởi tình yêu đã hoá giải tất cả. Tình yêu của cô chị Miso với cô em gái khác mẹ khác cha Oh Hae-Ryeong (mẹ Miso lạc mất Miso từ khi cô còn bé, bà lấy chồng khác và nuôi nấng con riêng của chồng là Oh Hae-Ryeong) xoá bỏ được hận thù với chị mình vì nghĩ rằng việc mẹ và chị tìm lại được nhau sao hai mấy năm xa cách đã cướp mẹ của mình đi, đồng thời xem Miso như người chị gái thật sự; tình cảm chân thành của Miso như một người em gái với anh trai, sự cảm kích của của cô đối vơi việc Jae-Hyuk luôn ở bên cô khiến Jae-Hyuk cảm động và giúp anh đủ sức mạnh hi sinh tình cảm đơn phương của mình với Miso để nói cho Seo Kyung-Soo - người mà Miso thật sự yêu biết việc cô đã lấy lại toàn bộ trí nhớ và vẫn yêu anh, chỉ là cô đang cố tỏ ra lí trí nhằm giúp Seo Kyung-Soo đủ sức mạnh báo thù cho anh trai mình mà không lo cô gặp nguy hiểm. Sự dịu dàng nhẫn nại, sự quan tâm và yêu thương thật lòng của Miso đối với những người xung quanh cô như nước chảy đá mòn, khiến tôi thật sự muốn vươn đến hình tượng đó, muốn lấy đó làm gương cho chính thái độ sống của mình.

19 tháng 2, 2012

Một cuối tuần nữa đã trôi qua...

Mỗi khi thấy pageview đứng im, tôi biết mình phải viết cái gì đó, haha, điều này quả thật không tự nhiên chút nào, tôi đang tự cười mình về điều đó. Nhưng mà cũng hay lắm, nó kích thích tôi viết về những điều mình đang nghĩ, đang sống.

Cuối tuần này có một cái đám cưới, ăn mặc đẹp, trang điểm đẹp, ai cũng thấy mình đẹp, hì hì. Thấy hai người yêu nhau, cùng hát bài hát đó http://mp3.zing.vn/bai-hat/Qua-Dem-Nay-Pha-Le---Dinh-Manh-Ninh/IW6IF9B8.html, thích quá. Có một anh trong ngân hàng cứ để ý mình quài, mà mình không thích, ảnh không được ý mình ở điểm nào hết. Đôi khi thấy người ta xem tình yêu nhẹ quá, người ta cứ thấy đến tuổi mà chưa có ai, rồi xem trong môi trường của mình có ai khả dĩ nhất thì nhắm đến, nói chung là người ta không cần biết, không cần hiểu tình yêu là gì. Nếu có ai đó như vậy, lời khuyên của tôi là, hay mở rộng môi trường của mình, để có nhiều cơ hội hơn, nhưng không phải lúc nào cũng chăm chăm tìm đối tượng, tình yêu sẽ chẳng bao giờ đến, hãy để cho mình được tự nhiên, để con tim cởi mở, luôn vui vẻ và là chính mình, thì rồi sẽ có lúc thấy ai đó cùng nhịp đập. Tình yêu nó lạ lắm, cứ tự sinh ra mà thôi.

Sáng nay thì tập dance trở lại với Mrs Thanh, lần đầu tiên kể từ sau tết. Thích ơi là thích luôn, mình cứ nghĩ là lâu không tập mình sẽ mất hết phản xạ, nhưng mà hôm nay tập tốt lắm. Dance làm mình thấy tự tin và xinh đẹp. Mình cảm thấy chẳng cần học lớp nào nữa ngoài học với Mrs Thanh 1 tuần 1 lần sáng chủ nhật, mình đã tìm được sư phụ tốt, không còn trông chờ gì vào việc học với Trọng nữa.

Sáng nay tập dance xong, thấy tin nhắn Trọng rủ cafe. Rủ người ta ra xong rồi kêu ra làm chi. Cái con người gì mà kỳ cục, giống bị tự kỷ quá, ai đời cứ thích ngồi cafe một mình, suy nghĩ lung tung, nghịch cái điện thoại cùi bắp, xem số seri trên mấy đồng 1000, gọi đậu phụng là húng lìu, trong khi thực ra là "lạc rang/ đậu phụng húng lìu", người này có chút vấn đề, hì hì, nhưng mà không hiểu sao có người vẫn yêu.

Có một điều làm tôi vướng bận, có một điều làm tôi vướng bận, mang tên Nguyễn Tuấn Minh, nhưng có lẽ đành im lặng, tôi không muốn nói quá nhiều về điều đó, tôi không thể lí giải...

Vừa chat chit, vừa nghe nhạc, vừa viết bài này, rút cuộc chả biết mình viết cái gì nữa, đành đóng lại vậy...


9 tháng 2, 2012

Pageview

Sáng: dậy sớm dọn nhà đón em với mẹ chiều nay vô SG, không kịp ăn sáng luôn.
Giữa buổi sáng: làm xong 1 cái báo cáo đầy chất xám và biết thêm một điều mới mẻ; gặp 2 em khách hàng dễ thương, thấy thích công việc.

Trưa: ăn bún thịt nướng, không thấy no gì hết.
Nội dung chính là: vào lúc 9h sáng nay số pageview đột ngột là 61, đẩy tổng số pageview lên 1 con số khá đẹp là 4567. Điều này quá khó hiểu, phải chăng blog mình bị hack??? thấy lo lo.
 Ngủ đây, thích nhất giấc ngủ trưa.