Hiển thị các bài đăng có nhãn phim ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phim ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

7 tháng 2, 2014

Về phim Tình ngây dại (Crazy love)

Bữa giờ có ipad lười viết hẳn, cái điệu touch touch coi bộ không có hấp dẫn bằng type type. Nhưng mà cũng ráng touch touch cho được mấy dòng. Nguyên cái Tết nhiều xúc cảm xảy ra lắm, chưa có cái Tết nào cảm thấy không được vui như cái Tết này, mấy lần định viết kể lể nhưng cứ thấy mình tủn mủn hẹp hòi, mình vô cớ làm sao nên chẳng thể nào viết nổi chữ gì.

Hôm nay được xem một trong những tập phim hay nhất của "Tình ngây dại", mình đã thực sự khóc vì cảm động. Đừng quy chụp bất cứ điều gì bằng những thành kiến đã sẵn trong đầu bạn, nó sẽ hạn chế trải nghiệm tươi mới mà lẽ ra bạn sẽ có được, ý tôi là bạn đừng nghĩ phim Hàn Quốc uỷ mị, nhàm chán hay tôi uỷ mị nhàm chán. Nếu bạn hiểu tôi, bạn sẽ hiểu là tôi không thuộc tuýp đó, nhưng mà tuýp đó đinh nghĩa thế nào nhỉ, dù gì thì cũng tuỳ bạn thôi.

Mặc dù phim Hàn Quốc chủ yếu xoay quanh cuộc sống xã hội, gia đình, những điều thường nhật, không có kỹ xảo, người ngoài hành tinh, ma cà rồng, ngày tận thế, hiểm hoạ toàn cầu, nhưng cốt truyện dường như không bao giờ cũ rích, hoặc chí ít là ở nhưng phim tôi từng xem, tôi thấy vậy (Tuy nhiên có một phim về hiểm họa mà tôi cũng rất thích, 1 tập thôi, là Đại dịch cúm (Flu)). Và tôi thấy việc khai thác được những khía cạnh phong phú của cuộc sống thường nhật và tâm lí con người là cả một thành công lớn của phim Hàn Quốc.


Thoạt đầu tôi xem phim này vì nó kể về những người tìm được tình yêu sau hôn nhân sai lầm. Họ đã đấu tranh để bảo vệ tình yêu của mình và đi đến hạnh phúc đích thực. Nói trắng ra là tôi xem phim này vì lần đầu tiên tôi bắt gặp điện ảnh đứng về phía những người tạm gọi là "ngoại tình". Tôi nghĩ ngoại tình không sai nếu nó hội được những yếu tố sau: hôn nhân hiện tại là sai lầm/ tình yêu với vợ - chồng đã hết/ cuộc sống hiện tại là địa ngục trần gian; tình yêu tìm thấy là tình yêu đích thực, không phải cú say nắng qua đường, và để là tình yêu đích thực thì chí ít nó không mắc phải sai lầm như được nói ở đây, không có cái vụ vừa muốn em tình yêu lại vừa yêu vợ, lúc thế này lúc thế khác, như kẻ trăng hoa ong bướm. Trong phim này và cũng là trong tình huống lý tưởng là hai người yêu nhau quyết định từ bỏ hôn nhân sai lầm, vượt qua rào cản xã hội để đến với nhau. Tuy nhiên, trong thực tế, con cái là rào cản lớn, lòng thương con khiến họ không muốn con mình phải vượt qua việc phải xa mẹ hoặc cha, phải tập quen với một bố hay mẹ mới mà chưa chắc bố hay mẹ mới cũng yêu thương con mình như con đẻ, nhất là khi ngoại trừ việc tình yêu với bạn đời đã hết thì mỗi người trong họ vẫn là những ông bố bà mẹ tốt. Tôi nghĩ, ở vào hoàn cảnh đó, có lẽ người trong cuộc phải đợi con mình trưởng thành, có thể vững bước vào đời và nếu tình yêu vẫn còn thì họ mới cho mình cái quyền có hạnh phúc riêng. Chỉ tiếc rằng, mọi thứ cứ chảy trôi mãi, có những cái nếu qua rồi, ta không sao có lại một lần nữa, chỉ trách là sao anh hoặc em đã xuất hiện không đúng lúc. 

Trở lại với tập phim hôm nay, nó làm tôi xúc động bởi tình yêu đã hoá giải tất cả. Tình yêu của cô chị Miso với cô em gái khác mẹ khác cha Oh Hae-Ryeong (mẹ Miso lạc mất Miso từ khi cô còn bé, bà lấy chồng khác và nuôi nấng con riêng của chồng là Oh Hae-Ryeong) xoá bỏ được hận thù với chị mình vì nghĩ rằng việc mẹ và chị tìm lại được nhau sao hai mấy năm xa cách đã cướp mẹ của mình đi, đồng thời xem Miso như người chị gái thật sự; tình cảm chân thành của Miso như một người em gái với anh trai, sự cảm kích của của cô đối vơi việc Jae-Hyuk luôn ở bên cô khiến Jae-Hyuk cảm động và giúp anh đủ sức mạnh hi sinh tình cảm đơn phương của mình với Miso để nói cho Seo Kyung-Soo - người mà Miso thật sự yêu biết việc cô đã lấy lại toàn bộ trí nhớ và vẫn yêu anh, chỉ là cô đang cố tỏ ra lí trí nhằm giúp Seo Kyung-Soo đủ sức mạnh báo thù cho anh trai mình mà không lo cô gặp nguy hiểm. Sự dịu dàng nhẫn nại, sự quan tâm và yêu thương thật lòng của Miso đối với những người xung quanh cô như nước chảy đá mòn, khiến tôi thật sự muốn vươn đến hình tượng đó, muốn lấy đó làm gương cho chính thái độ sống của mình.

2 tháng 5, 2013

Iron man 3 – hơn cả một phim hành động

Nghe tựa đề phim và thông qua câu trả lời của bạn bè về việc Iron man 3 nói về cái gì, tôi không khỏi ái ngại khi bắt đầu xem phim này. Tôi ghét những phim thuần tuý đánh đấm, viễn tưởng và thiên tai. Tôi thích những thứ nhiều năng lượng, nhiều ý nghĩa, tình yêu và gợi nhiều cảm hứng để sống theo một cách khác biệt.
Và thú thật là, lâu lắm rồi, tôi mới xem được một phim hay như vậy, nó ít đánh đấm và hầu như đáp ứng được những cái mà tôi nêu ở vế “tôi thích”.
Không biết bắt đầu từ đâu và phải viết như thế nào, thôi cứ nêu đại mấy triết lý rất hay mà tôi rút ra ở phim này đi:
- Nếu bạn muốn giúp ai đó, thì cứ làm việc đó bình thường thôi, đừng phô trương.
- Đừng xem thường hay thờ ơ bất cứ ai, vì bạn không biết lòng hận thù cũng có sức mạnh lớn như thế nào đâu.
- Bạn có thể phá đi ngôi nhà của tôi, tài sản của tôi, đồ nghề của tôi, … nhưng có một thứ bạn không bao giờ lấy đi được, đó là đam mê, là sở thích của tôi.
- Tình yêu là điều quan trọng nhất trong cuộc sống.
- Người Mỹ đã làm mọi thứ rất chất lượng, rốt ráo, bởi vì họ làm bằng tất cả đam mê, sở thích.
Xem xong phim, tự dưng nghĩ rằng, không có gì là quá muộn để sống thật sự cả.
Xem xong phim, có một sức mạnh dã man là, đừng vì bất cứ ai, mà phải sống không đúng với ước mơ và lý tưởng của mình, còn nếu ai đó không chấp nhận ước mơ, lý tưởng của mình, thì người đó rõ ràng là không xứng với mình rồi. Hãy đi con đường của mình, rồi sẽ tìm thấy một người tuyệt vời, phù hợp.
Có lẽ, chuyến này, sắp bắt đầu cuộc đời đi xe đạp, không bao giờ quán xá, không tiệc tùng cưới xin, không mua sắm cái gì mới, và ….

10 tháng 11, 2012

Những suy nghĩ vụn vặt (1)

1. Mình đã cảm thấy rất rối bời, đến nỗi hẹn 1 cuộc gặp để nói rõ mọi chuyện, một cách chính thức, lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng. Và cũng là để hiểu người ấy nghĩ gì. Để cho mình một sự dứt khoát, thôi chờ đợi và hi vọng.
Nhưng có lẽ tất cả những điều đó không cần thiết, nếu mọi thứ đến độ của nó, thì tự nó sẽ chuyển sang một bước mới, còn nếu không ta chỉ nên chấp nhận ở đó, tất cả đều là những thứ tự nhiên xuất phát từ trái tim, thêm một cuộc gặp, thêm 1 cuộc nói chuyện có vẻ nghiêm trọng, nhưng trái tim thì tự nó vẫn vậy thôi, không ai thay đổi được cả. Tôi sợ hãi khi nghĩ đến mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ và không thoải mái nhường nào khi nghĩ đến việc tôi sẽ bắt đầu câu chuyện khi mà kết quả đã tự mình dự đoán được, thế rồi thôi.
Tôi bằng lòng với một tình bạn thân không hơn không kém, tự dặn mình đừng vẩn vơ và hãy thôi ám ảnh. Nhưng rõ ràng mọi thứ không dễ dàng đến vậy, cần có thời gian. Đôi khi trong dòng chảy bất tận của những suy nghĩ miên man không đầu không cuối về người ấy, tôi thấy tình yêu cũng là như thế... Thật khó, tình yêu chỉ như một tờ vé số thôi, không bi tráng như phim, và xác suất để hai người cùng một cảm xúc về nhau hiếm hoi quá. Một lần nữa, nếu có ai đó đã tìm được một điều gì tương tự, hãy trân quý, đó là giải độc đắc mà cuộc sống đã dành cho bạn.

2. Dạo này không xem mấy show nữa, ví dụ Thử thách cùng bước nhảy, hoặc The Voice, tất cả chỉ làm mình rối lòng và cảm thấy ghen tỵ. Họ thật ra cũng chẳng có gì hơn người khác, đơn giản là họ có cơ hội để được phát hiện và theo đuổi cái mình đam mê. Chuyển sang xem phim Hàn Quốc, gần gũi với đời sống và dễ dàng chạm vào cảm xúc. Tôi không muốn bàn nhiều về tất cả những cái hay của nó, mà chỉ nói về 2 thứ mà tôi rất thích khi xem "Con gái của chồng tôi" và "Ngọn lửa tham vọng" trên SCTV4 từ 8h30 đến 11h tối:
- Thấy được cái văn hóa của người Hàn Quốc, rất lễ phép và lịch sự. Nhưng không phải là kiểu khách sáo, hình thức bề ngoài như người miền Bắc nước ta, mà bằng tất cả sự chân thành, bằng cái lễ nghĩa, và nhất là tình yêu. Bố mẹ đi đâu về thì con cái không những ngay lập tức đứng dậy cúi gập người chào, hỏi bố mẹ đã ăn gì rồi, nếu đã ăn rồi, thì sẽ hỏi là bố mẹ dùng 1 tách trà nhé, rất khẩn khoản và nghiêm túc. Từng lời từng lời đều ôn tồn, đủ câu thể hiện sự dồi dào tình cảm và nhiệt thành hết mức có thể.
- Thấy được tình yêu sâu lắng, bền chắc mà không cần những chi tiết diễn va chạm về tình dục, dù chỉ là một cái nắm tay hay một cái ôm. Tôi muốn nói đến tình yêu giữa Yoon Na Yong và Young Min. Giữa họ luôn căng thẳng khi phải đối chọi với rất nhiều suy nghĩ rối ren, phức tạp, nhưng qua cách họ chia sẻ suy nghĩ, cách họ nhìn vào nhau, người xem vẫn cảm nhận rất rõ rệt tình yêu bền chặt dù là nảy sinh sau hôn nhân và khởi đầu là những toan tính sắp đặt. Trong khi đó, lại thấy một điều đáng quý khác trong tình yêu giữa Young Joon và Jung Suk, là tình yêu chứa đựng rất nhiều sự kính trọng. Jung Suk mỗi khi gặp anh Young Joon  đều cúi người chào, và nếu cùng đi trên phố sẽ ngoan ngoãn bước theo anh như một con mèo từ phía sau và khoảng cách không thay đổi. Jung Suk cũng dành một sự cảm kích đặc biệt với người anh yêu qua cách anh cười hiền từ với cô từ xa, cách anh đi cả đoạn đường dài chỉ để thấy cô, nói với cô một đôi lời rồi chào tạm biệt và không có gì khác hơn. Quả vậy, tình yêu sau hôn nhân muốn bền chặt cũng cần cả sự tôn trọng lẫn nhau nữa, không thể vì đã có được người ấy bên cạnh mà có thể xuề xòa trong cư xử, mà phải "tương kính như tân".

3. Sáng nay đi chợ, mà hãi quá, thấy ngán ngẫm cho giao thông Việt Nam, nó khủng khiếp, khó khăn và con người ta phải chịu đựng, đối chọi. Đó là cách duy nhất để đi bộ sang đường để đến cái chợ, có vạch trắng, nhưng bạn có thể chịu đựng được không khi mà không có bất cứ cách gì có thể khiến các loại phương tiện cơ giới ngừng di chuyển ở đó, nó đông đúc và toàn xe lớn nữa, đủ các kiểu xe máy, xe bus, taxi, xe tải lớn tải nhỏ, di chuyển theo những hướng khác nhau như bủa vây, như rượt đuổi, mỗi lần qua đường ở đó là như thể cứ bươn vô làn xe mà đi, chỉ cần một người tài xế nào lơ đễnh chút là hậu quả gì chắc mọi người cũng đoán được. Thật độc ác khi không dựng nổi 1 cái đèn đỏ ở ngã ba Hàng Xanh giữa Bạch Đằng và Xô Viết Nghệ Tĩnh!!!!

4. Trường âm nhạc Soul Academy của ca sỹ Thanh Bùi đã thành lập được một thời gian ngắn. Tôi đi qua nó, nhìn vào nó với tất cả sự trầm trồ, thích thú. Có vẻ như tất cả những gì tốt đẹp và tâm huyết nhất đã góp dựng để tạo lập nó. Tọa lạc ở một mảnh đất rộng trên mặt tiền đường Pasteur, tòa biệt thự màu trắng ấy đẹp và lộng lẫy như một giấc mơ. Mỗi lớp chỉ có 5 học viên. Trường chỉ tập trung dạy 5 bộ môn là Piano, Vocal, Guitar, Violon và lý thuyết âm nhạc. Giáo trình là loại đã được dùng để đào tạo những nghệ sỹ nước ngoài nổi tiếng. Chỉ cần lướt qua trang web của trường http://www.soulacademy.com.vn  là ta có thể cảm nhận nó rất "chất", không màu mè, xun xoe, nói những điều vừa đủ và chữ viết - trình bày rất dễ đọc. Em gái tôi thấy tôi thích thú và nói về học viện ấy, thì bảo là "Ngọc đừng có học ở đó nhen, tốn tiền lắm". Tôi chợt phì cười "Không dám nghĩ tới việc đó chứ đừng nói là học". Thật vậy, đó chỉ là một giấc mơ xa vời. Ở Việt Nam, nghệ thuật chỉ dành cho những "con nhà nòi" hoặc "con nhà giàu" thôi. Tôi mãi nhìn vào nó và đau đáu một giấc mơ, con gái - con trai của tôi sẽ được tự do học nghệ thuật một cách chuẩn mực mà không phải lo nghĩ về tiền bạc, dù cho chúng có năng khiếu hay không, nhưng ít nhất chúng có thứ tự do đó. Và tôi càng thấm thía lời trích dẫn của một tiền bối mà đã có lần tôi viết ở đây, đại ý như thế này:  Cha ông chúng ta đã học kỹ thuật và quân sự để chúng ta có thể học kinh tế, ngày nay chúng ta học kinh tế để con em chúng ta có thể học nghệ thuật.

8 tháng 8, 2010

Xem xong phim Gia đình là số 1

Không thể nào mô tả hết cảm xúc đã trải qua khi xem hết phim này.
Có những lúc cười rũ rượi, có những lúc buồn, lúc cảm động.
Xem mấy tập cuối cứ khóc đi khóc lại.
Tình yêu cao đẹp, tình yêu chân thành, tình yêu lung linh... tất cả làm mình muốn được hoá thân vào nhân vật, được sống trong phim. Mình muốn quên hết cuộc sống này, quên hết lo toan phiền muộn, quên hết cái khốn cái khó chịu trước mặt, quên hết những suy nghĩ thường tình.
Mình cũng không muốn hoài bão mơ mộng cao xa, không muốn dính đến chứng khoán, tín dụng, và những mớ tin tức kinh tế loạn xạ. Chỉ muốn sống giản đơn, cốt làm sao cho tình yêu luôn đong đầy là được, vừa đủ để sống thôi. Nhưng mà ngẫm lại thì nhân vật Chun-ha trong phim đã chơi chứng khoán thành công, và khẳng định được vị trí của mình trong gia đình, có thể đưa vợ con đi ăn quán sang và đi du lịch cũng hay đó chứ.
Giờ mình cảm thấy việc so sánh với những người mà mình cho là thành công hơn mình, giỏi giang hơn mình là một điều cực kì phí phạm. Mỗi người ở vị trí con đường của mình, không ai có thể biết ai sướng, ai hạnh phúc hơn ai, mỗi người đều có những niềm vui, nỗi buồn riêng, v.v...Nếu mình đi so sánh với người ta tức là mình đang làm cho chính cuộc sống của mình bớt hạnh phúc.
Sống hết mình, tìm cho mình những niềm vui, yêu thương mọi người và tận hưởng những giây phút bình yên.