Cảm giác này rất khó chịu và nhì nhằng, tôi bắt gặp nó cả trăm cả ngàn lần mỗi khi tôi yêu một ai đó mà tôi khi đang không ở bên cạnh họ. Tôi cố níu lấy họ qua cái màn hình máy tính, qua những phần mềm chat như viber hay watsap. Tôi ngồi nói nhăng cuội cho đến chán chê. Tôi không níu giữ gì được ở họ qua những đối thoại như vậy, nó mờ nhạt như một bữa cơm đã ngán. Sẽ là may mắn nếu tôi không đẩy đối thoại đến một cãi vã hay bứt bí nào, rồi họ trở về với gia đình họ, tôi trở về với gia đình tôi.
Tôi nghĩ rằng tất cả những cái gì không gắn với hiện tại, nếu tôi không gắn với bố mẹ, bà ngoại và các em tôi, khi tôi đang ở nhà, thì tuyệt nhiên tôi sẽ thấy không hạnh phúc dù quả rằng ý muốn ban đầu là tôi rất muốn chat với heo ngố của tôi. Tôi nghĩ rằng, có lẽ bởi vì thế, vì ngày càng hiện đại, càng nhiều công cụ kết nối, người ta càng sử dụng nó một cách thừa mứa, không cần thiết, ở những trò chuyện vô bổ và ít sống với hiện tại, mà vì vậy người ta trở nên ít hạnh phúc hơn.
Càng ngày tôi càng ít thích Tết, tôi chẳng hiểu nữa, tôi không cảm nhận được gì ngoài những chuyện lặp đi lặp lại từ năm này qua năm khác, Một cây mai được đem về nhà, rất nhiều người biếu bố mẹ tôi những đồ ăn thức uống chi đó, mẹ tôi cũng tất tả chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Tôi và/ hoặc các em tôi và bố tôi lăn lê quét dọn chà rửa tất cả mọi thứ, rồi cúng kiếng bưng lên bưng xuống những bậc cầu thang. Rồi giao thừa đến, tôi nhìn xa xăm ra cửa sổ, nghe đì đoàng tiếng pháo hoa ở xa xa. Chúng tôi đi ngủ khi đồng hồ quá 12h vài chặp. Sáng mùng 1 đến, cả nhà tôi hưởng một chút nắng sớm rất đẹp ở chuyến xuất hành đi đâu đó lan man miễn sao cho đúng hướng theo lời thầy phán. Họ hàng và gia đình tôi sẽ lũ lượt kéo sang nhà nhau, nói chuyện bù khú, lì xì nhan nhản, rồi lại dọn dẹp li tách. Mùng hai, tôi cùng chúng bạn lê la nhà này nhà kia, cũng không có gì nhiều ngoài những câu đùa vô nghĩa, một vài sự cập nhật tình hình lẫn nhau có xen lẫn ít nhiều ganh ghét.
Nếu được mơ ước một cái Tết trong trí tưởng tượng của mình, tôi sẽ mơ điều gì. Tôi ước một khu vườn thật nhiều cây, nhiều loại hoa đua nhau nở, những chiếc lá mơn xanh. Mỗi sáng thức dậy tôi bước ra vườn đi tưới cây và ưỡn ẹo. Cả nhà tôi sẽ ngồi quây quần làm bánh chưng, gói mứt, chuẩn bị nồi nước phở thật ngon. Sáng mùng Một, cả nhà ăn phở dưới một tán cây ở trong vườn rồi cùng uống trà và đọc sách. Nếu được, cùng với những người họ hàng của mình, chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc ngoài trời vào buổi chiều, mỗi nhà sẽ góp một thứ đồ ăn ngon thật ngon. Bọn trẻ sẽ tổ chức các trò chơi vận động như kéo co, cướp cờ, người lớn sẽ ngồi quây quần, hoặc cùng hát karaoke. Bạn bè, liệu có cần gặp không, theo tôi là không, trừ phi là bạn thân lâu ngày không gặp. Cứ đến nhà nhau, ăn dầm nằm dề cũng được, không cần phải kéo đoàn kéo cánh, một vài đứa cũng được, cùng xem một bộ phim, cùng chơi cái gì đó, cùng uống trà, chụp cho nhau vài tấm hình, thế là đủ ấm áp.
Heo ngố bảo tôi rằng, tôi hãy ra ngoài chơi đi, ở nhà hoài dễ bị tự kỷ, y chang như sâu róm mặc quần tụt cũng từng bảo tôi như thế. Tất cả bọn họ hình như đều nghĩ tôi bị tự kỷ vì tôi ở nhà mãi. Và tôi cay đắng sợ rằng điều họ nói là đúng. Tuy nhiên, bạn đọc đừng lo, cũng chưa tới nối, thường thì tôi vẫn cười và tôi vẫn lờ đờ thôi.
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện thường ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện thường ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
18 tháng 2, 2015
2 tháng 7, 2010
Tôi học bơi.
Bỏ qua những chuyện việc làm và làm việc, đang bị ốm rồi, nghe bản Eternal Flame, thấy nhỏ bạn bảo nó đang học bơi, mình sực nhớ lại chuyện học bơi của mình, kể cho vui.
Lúc ấy là thời gian đi thực tập, rảnh quá nên đi học bơi, thực ra là việc đã muốn làm từ đầu năm 1 mà cứ lần lữa mãi mà nhất là vì mẹ không muốn mình đi học bơi vì nước đầy clo, và hệ lụy các vấn đề khác về hô hấp. Mẹ lúc nào cũng thế, và cứ hứa rằng lúc nào sẽ cho con đi biển chơi dài ngày để tập bơi cho lành, nhưng mà chỉ khi ở biển mới được bơi thì chán thiệt, kì thật là cũng chẳng có kì đi biển nào như mẹ đã hứa.
Khoản đi học bơi lúc đầu mình nghĩ mình sẽ ngại lắm, nhưng lúc vô hồ bơi rồi thì thấy lúc nào cũng hãnh diện, vì tự nghĩ rằng mình đẹp.
Thế là chăm chỉ luyện tập, và cố nuốt từng lời thầy dạy. Mình thường học lúc 6h sáng. Nói chung qua một thời gian thì mình cũng nắm những bước cơ bản. Có những lúc mình cũng làm sai cái này cái kia, ví dụ lúc lặn xuống hồi đầu toàn thở ra bằng miệng, thay vì bằng mũi. Nhưng theo thói thường mình suy nghĩ rất nhiều nếu mình không làm được như người ta và cố tìm hỏi người này người kia sao mình lại sai. Thấy cái cách sống của mình nó cứ nặng nề sao đó. Cuối cùng thì nói chung là cũng làm được những điều cơ bản. Nhưng mà nghỉ học cũng nhiều, vì nhiều buổi không dậy nổi, có 1 tuần thì bị ốm. Rốt cuộc lớp học kết thúc từ lâu mà mình còn 1 đống vé bơi. Bây giờ thì đã biết cách bơi nhưng dễ bị đuối sức quá, bơi được hết bề ngang của cái hồ nhỏ là thở như cấp cứu đến nơi.
Vì còn nhiều vé quá, nên mình quyết định làm như mình vẫn đang học bơi, tập ở hồ nhỏ xong sang hồ lớn tập đứng nước, tất nhiên có dùng phao vì mình nhát lắm. Một hôm, thằng quản lý hồ bơi lớn lớn tiếng với mình vì nó nói lớp học bơi của mình kết thúc rồi, mình không được qua hồ lớn nếu ko biết bơi, mà nếu biết bơi thì không được dùng phao. Vòng vo với nó một hồi không được đành xuống nước mong nó thông cảm cho mình mượn phao nốt hôm nay. Lúc xuống hồ lớn rồi mình vừa tập bơi mà chỉ muốn rơi cả nước mắt. Mình từ trước giờ đều thế, chỉ va chạm với ai một chút là muốn khóc rồi, thấy mình yếu đuối chết đi được. Mình cũng thấy cuộc sống sao toàn gặp những người muốn ăn hiếp, muốn làm người có quyền nạt nộ người khác, chứ hiếm gặp người tạo điều kiện, muốn giúp đỡ người khác.
Hôm nay lại cảm, không đi bơi được, cái áo bơi mới hôm trước đi bơi cứ tốc lên, hôm nay cũng đem đi sửa rồi, 1 tuần nữa mới lấy được.
Nói đến sự khó thở của cuộc sống, lại nhớ đến hàng đống những thứ khó chịu khác của ngày hôm nay. Mỗi lần trải qua sự bắt nạt của người khác, mình lại tự hứa, thêm 1 lần nữa xem, thêm 1 lần nữa đụng đến tôi xem, tôi sẽ không im lặng nữa, nhưng rồi khi chuyện xảy ra, mình lại cho là chuyện bé quá, không nhẽ mình lại nhỏ mọn đến mức làm to cái chuyện như vậy. Chao ôi, sao đúng lúc mình viết cái đoạn này, bài Gió lại vang lên làm tăng cường độ cảm xúc thổn thức.
Con nhỏ hỗn xược ở chung phòng với mình đang tâm cướp đi cái gối ôm trong khi mình đang ngủ trưa dù cái gối không phải của nó mà của đứa khác. Nó chẳng biết trên dưới gì nữa, và không tôn trọng giấc ngủ của người khác. Sống trong căn nhà này mình cảm thấy như sống với những kẻ vô tâm và vô hậu, dù mình đã cố rất nhiều để giúp đỡ, đon đả và quan tâm chúng nó. Chuyển chỗ không biết bao nhiêu lần, khổ quá...Không biết bao giờ mới ổn định cái chỗ ở, tìm được người hợp với mình sao khó quá. Nhiều lúc muốn cưới chồng, mình và anh về sống chung một mái nhà, tha hồ nấu ăn...
Thằng cha coi xe của bưu điện thu mình 2000 trong khi rõ ràng bảng đề 1000.
Thằng cha coi xe của BIDV Sài Gòn bắt mình qua gửi ở chỗ tốn tiền thay vì chỗ dành cho khách hàng khi thấy mình đến nộp hồ sơ, con nhỏ GD viên thì xấc láo chưa từng thấy khi anh hỏi có mở thẻ VISA ko, làm mình hết muốn làm cho NH nhà nước, tiếc bộ hồ sơ quá, đôi lúc nghĩ, biết đâu mình vô đó cải tạo được bọn vô học này nhưng mà thấy cái bộ máy nó như cái gông đè cổ, mình làm vậy chỉ thiệt mình, v.v...
Học bơi mãi rồi mà sao cứ bị đuối sức khi bơi giữa quãng thế này....?
Lúc ấy là thời gian đi thực tập, rảnh quá nên đi học bơi, thực ra là việc đã muốn làm từ đầu năm 1 mà cứ lần lữa mãi mà nhất là vì mẹ không muốn mình đi học bơi vì nước đầy clo, và hệ lụy các vấn đề khác về hô hấp. Mẹ lúc nào cũng thế, và cứ hứa rằng lúc nào sẽ cho con đi biển chơi dài ngày để tập bơi cho lành, nhưng mà chỉ khi ở biển mới được bơi thì chán thiệt, kì thật là cũng chẳng có kì đi biển nào như mẹ đã hứa.
Khoản đi học bơi lúc đầu mình nghĩ mình sẽ ngại lắm, nhưng lúc vô hồ bơi rồi thì thấy lúc nào cũng hãnh diện, vì tự nghĩ rằng mình đẹp.
Thế là chăm chỉ luyện tập, và cố nuốt từng lời thầy dạy. Mình thường học lúc 6h sáng. Nói chung qua một thời gian thì mình cũng nắm những bước cơ bản. Có những lúc mình cũng làm sai cái này cái kia, ví dụ lúc lặn xuống hồi đầu toàn thở ra bằng miệng, thay vì bằng mũi. Nhưng theo thói thường mình suy nghĩ rất nhiều nếu mình không làm được như người ta và cố tìm hỏi người này người kia sao mình lại sai. Thấy cái cách sống của mình nó cứ nặng nề sao đó. Cuối cùng thì nói chung là cũng làm được những điều cơ bản. Nhưng mà nghỉ học cũng nhiều, vì nhiều buổi không dậy nổi, có 1 tuần thì bị ốm. Rốt cuộc lớp học kết thúc từ lâu mà mình còn 1 đống vé bơi. Bây giờ thì đã biết cách bơi nhưng dễ bị đuối sức quá, bơi được hết bề ngang của cái hồ nhỏ là thở như cấp cứu đến nơi.
Vì còn nhiều vé quá, nên mình quyết định làm như mình vẫn đang học bơi, tập ở hồ nhỏ xong sang hồ lớn tập đứng nước, tất nhiên có dùng phao vì mình nhát lắm. Một hôm, thằng quản lý hồ bơi lớn lớn tiếng với mình vì nó nói lớp học bơi của mình kết thúc rồi, mình không được qua hồ lớn nếu ko biết bơi, mà nếu biết bơi thì không được dùng phao. Vòng vo với nó một hồi không được đành xuống nước mong nó thông cảm cho mình mượn phao nốt hôm nay. Lúc xuống hồ lớn rồi mình vừa tập bơi mà chỉ muốn rơi cả nước mắt. Mình từ trước giờ đều thế, chỉ va chạm với ai một chút là muốn khóc rồi, thấy mình yếu đuối chết đi được. Mình cũng thấy cuộc sống sao toàn gặp những người muốn ăn hiếp, muốn làm người có quyền nạt nộ người khác, chứ hiếm gặp người tạo điều kiện, muốn giúp đỡ người khác.
Hôm nay lại cảm, không đi bơi được, cái áo bơi mới hôm trước đi bơi cứ tốc lên, hôm nay cũng đem đi sửa rồi, 1 tuần nữa mới lấy được.
Nói đến sự khó thở của cuộc sống, lại nhớ đến hàng đống những thứ khó chịu khác của ngày hôm nay. Mỗi lần trải qua sự bắt nạt của người khác, mình lại tự hứa, thêm 1 lần nữa xem, thêm 1 lần nữa đụng đến tôi xem, tôi sẽ không im lặng nữa, nhưng rồi khi chuyện xảy ra, mình lại cho là chuyện bé quá, không nhẽ mình lại nhỏ mọn đến mức làm to cái chuyện như vậy. Chao ôi, sao đúng lúc mình viết cái đoạn này, bài Gió lại vang lên làm tăng cường độ cảm xúc thổn thức.
Con nhỏ hỗn xược ở chung phòng với mình đang tâm cướp đi cái gối ôm trong khi mình đang ngủ trưa dù cái gối không phải của nó mà của đứa khác. Nó chẳng biết trên dưới gì nữa, và không tôn trọng giấc ngủ của người khác. Sống trong căn nhà này mình cảm thấy như sống với những kẻ vô tâm và vô hậu, dù mình đã cố rất nhiều để giúp đỡ, đon đả và quan tâm chúng nó. Chuyển chỗ không biết bao nhiêu lần, khổ quá...Không biết bao giờ mới ổn định cái chỗ ở, tìm được người hợp với mình sao khó quá. Nhiều lúc muốn cưới chồng, mình và anh về sống chung một mái nhà, tha hồ nấu ăn...
Thằng cha coi xe của bưu điện thu mình 2000 trong khi rõ ràng bảng đề 1000.
Thằng cha coi xe của BIDV Sài Gòn bắt mình qua gửi ở chỗ tốn tiền thay vì chỗ dành cho khách hàng khi thấy mình đến nộp hồ sơ, con nhỏ GD viên thì xấc láo chưa từng thấy khi anh hỏi có mở thẻ VISA ko, làm mình hết muốn làm cho NH nhà nước, tiếc bộ hồ sơ quá, đôi lúc nghĩ, biết đâu mình vô đó cải tạo được bọn vô học này nhưng mà thấy cái bộ máy nó như cái gông đè cổ, mình làm vậy chỉ thiệt mình, v.v...
Học bơi mãi rồi mà sao cứ bị đuối sức khi bơi giữa quãng thế này....?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)