Cảm giác này rất khó chịu và nhì nhằng, tôi bắt gặp nó cả trăm cả ngàn lần mỗi khi tôi yêu một ai đó mà tôi khi đang không ở bên cạnh họ. Tôi cố níu lấy họ qua cái màn hình máy tính, qua những phần mềm chat như viber hay watsap. Tôi ngồi nói nhăng cuội cho đến chán chê. Tôi không níu giữ gì được ở họ qua những đối thoại như vậy, nó mờ nhạt như một bữa cơm đã ngán. Sẽ là may mắn nếu tôi không đẩy đối thoại đến một cãi vã hay bứt bí nào, rồi họ trở về với gia đình họ, tôi trở về với gia đình tôi.
Tôi nghĩ rằng tất cả những cái gì không gắn với hiện tại, nếu tôi không gắn với bố mẹ, bà ngoại và các em tôi, khi tôi đang ở nhà, thì tuyệt nhiên tôi sẽ thấy không hạnh phúc dù quả rằng ý muốn ban đầu là tôi rất muốn chat với heo ngố của tôi. Tôi nghĩ rằng, có lẽ bởi vì thế, vì ngày càng hiện đại, càng nhiều công cụ kết nối, người ta càng sử dụng nó một cách thừa mứa, không cần thiết, ở những trò chuyện vô bổ và ít sống với hiện tại, mà vì vậy người ta trở nên ít hạnh phúc hơn.
Càng ngày tôi càng ít thích Tết, tôi chẳng hiểu nữa, tôi không cảm nhận được gì ngoài những chuyện lặp đi lặp lại từ năm này qua năm khác, Một cây mai được đem về nhà, rất nhiều người biếu bố mẹ tôi những đồ ăn thức uống chi đó, mẹ tôi cũng tất tả chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Tôi và/ hoặc các em tôi và bố tôi lăn lê quét dọn chà rửa tất cả mọi thứ, rồi cúng kiếng bưng lên bưng xuống những bậc cầu thang. Rồi giao thừa đến, tôi nhìn xa xăm ra cửa sổ, nghe đì đoàng tiếng pháo hoa ở xa xa. Chúng tôi đi ngủ khi đồng hồ quá 12h vài chặp. Sáng mùng 1 đến, cả nhà tôi hưởng một chút nắng sớm rất đẹp ở chuyến xuất hành đi đâu đó lan man miễn sao cho đúng hướng theo lời thầy phán. Họ hàng và gia đình tôi sẽ lũ lượt kéo sang nhà nhau, nói chuyện bù khú, lì xì nhan nhản, rồi lại dọn dẹp li tách. Mùng hai, tôi cùng chúng bạn lê la nhà này nhà kia, cũng không có gì nhiều ngoài những câu đùa vô nghĩa, một vài sự cập nhật tình hình lẫn nhau có xen lẫn ít nhiều ganh ghét.
Nếu được mơ ước một cái Tết trong trí tưởng tượng của mình, tôi sẽ mơ điều gì. Tôi ước một khu vườn thật nhiều cây, nhiều loại hoa đua nhau nở, những chiếc lá mơn xanh. Mỗi sáng thức dậy tôi bước ra vườn đi tưới cây và ưỡn ẹo. Cả nhà tôi sẽ ngồi quây quần làm bánh chưng, gói mứt, chuẩn bị nồi nước phở thật ngon. Sáng mùng Một, cả nhà ăn phở dưới một tán cây ở trong vườn rồi cùng uống trà và đọc sách. Nếu được, cùng với những người họ hàng của mình, chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc ngoài trời vào buổi chiều, mỗi nhà sẽ góp một thứ đồ ăn ngon thật ngon. Bọn trẻ sẽ tổ chức các trò chơi vận động như kéo co, cướp cờ, người lớn sẽ ngồi quây quần, hoặc cùng hát karaoke. Bạn bè, liệu có cần gặp không, theo tôi là không, trừ phi là bạn thân lâu ngày không gặp. Cứ đến nhà nhau, ăn dầm nằm dề cũng được, không cần phải kéo đoàn kéo cánh, một vài đứa cũng được, cùng xem một bộ phim, cùng chơi cái gì đó, cùng uống trà, chụp cho nhau vài tấm hình, thế là đủ ấm áp.
Heo ngố bảo tôi rằng, tôi hãy ra ngoài chơi đi, ở nhà hoài dễ bị tự kỷ, y chang như sâu róm mặc quần tụt cũng từng bảo tôi như thế. Tất cả bọn họ hình như đều nghĩ tôi bị tự kỷ vì tôi ở nhà mãi. Và tôi cay đắng sợ rằng điều họ nói là đúng. Tuy nhiên, bạn đọc đừng lo, cũng chưa tới nối, thường thì tôi vẫn cười và tôi vẫn lờ đờ thôi.
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng
18 tháng 2, 2015
21 tháng 8, 2014
Chênh vênh
Lắm đêm khuya khoắt, cứ ngồi vặt vẹo chả biết để làm gì, chỉ ước sao có thể viết được chút gì hay ho thì tốt biết mấy, thì sẽ được an lòng mà ngủ thật ngon.
Trong khoảng thời gian chơi Facebook nhiều, ý là cái khoảng thời gian mà bao nhiêu bài thật dài và có đầu tư đều ưu tiên post Facebook, thời gian ấy không viết những gì quá ẩm ương hay có tính cá nhân. Dạo này không chơi Facebook nữa, bỗng nhiên cái khả năng viết những cái dành cho nhiều người đọc như thế nó cũng mất hẳn, cũng có thể tại dạo này bận. Rồi đến khi muốn viết gì đó, thì chỉ còn có thể viết những dòng đặc sệt là cho riêng mình như thế này.
Việc mở các lớp anh văn đã khiến mình rất vui, các bạn học rất thích, và mình bắt đầu có tiền để làm những chuyện mình thích. Không biết viết gì ở entry này cả, chỉ muốn chia sẻ một vài plan sẽ làm trong thời gian tới, cho cuộc đời vui vẻ chút rồi đi ngủ, những plan nho nhỏ, to to.
1/ Tiếp tục đọc Emily hay là về giáo dục, Umberto Eco, Milan Kundera.
2/ Thực hiện project Vẽ 30 ngày của lớp Vẽ kể chuyện.
3/ Kiếm 1 cái project Viết sáng tạo 30 ngày.
3/ Dọn dẹp hành lang nhỏ và bắt đầu trồng hoa ở đấy.
4/ Tìm mua một bình gốm kiểu Hi Lạp để đựng sữa đậu nành/ nước trái cây.
5/ Xúc tiến việc tìm mua tài liệu theo chương trình Cambridge cho các lớp trẻ em và người lớn; xúc tiến việc mở thêm 1 lớp người lớn dạy IELTS hoặc nghe nói + 1 lớp trẻ em.
6/ Tìm chỗ học may và mua máy may.
7/ Mua tặng bố mẹ 2 tấm thảm tập yoga.
8/ Học tiếng Pháp mỗi ngày và đọc Chuyện Gabrovo.
9/ Dịch xong cuốn Live off your passion.
10/ Biên tập lại cuốn Rumi's teaching.
Lâu lắm lắm không ngó lại những ai đang theo dõi blog mình, nay tình cờ mở ra, thấy có thêm 1 bạn mới, một niềm vui nho nhỏ.
Cơ bản là buồn, sống thật với lòng mình tưởng là dễ, nhưng thiệt ra không dễ, không dễ một chút nào cả, chỉ cần sơ hở chút xíu là bị ngay những thứ ảo ảnh với lại hão làm cho mờ mắt. Nên từ nay sẽ im lặng một chút, ở mọi nơi chốn, ngoại trừ 2 chỗ, khi dạy tiếng Anh và ở blog này. Đồng ý không, bạn hữu? Xin hãy ở bên, bạn hữu, Ngọc Tròn đang cực kỳ chênh vênh.
PS: gửi cho người tặng hoa này, đến hôm nay là được hơn 5 ngày rồi, hoa vẫn tươi ghê.
18 tháng 8, 2014
Ai ngắm hoa đây...
Sớm hôm ấy, tôi chở bé
Linh từ nhà tôi, ở Bình Thạnh, ra Nguyễn Tri Phương để em ấy đi thi. 6h30 sáng,
ra khỏi nhà vào giờ ấy
mùa này ở Sài Gòn
cảm thấy lạnh se sắt, đường thật xa, rồi cũng đến nơi. Tôi đã định trong đầu sớm
nay trên đường về sẽ mua hoa, nhưng trên đường đi tôi không gặp chợ hoa nào cả,
đầu tôi thì cứ mơn man nghĩ đến chợ hoa Hồ Thị Kỷ. Rồi mặc dù đi xuôi theo hướng
về Bình Thạnh, mọi thứ vẫn dễ dàng đưa đẩy tôi đến chợ hoa Hồ Thị Kỷ.
Chợ hoa không phải dịp lễ tết gì nên chỉ đông đúc ở mức độ bình thường, đông người bán mà kém người mua. Màu hoa nào cũng có, hoa sen hoa hồng đập vào mắt tôi nhiều nhất, nhưng tôi chưa bao giờ thích hoa hồng quá nhiều, vì sự thừa mứa, phổ biến đến nỗi trông tầm thường, và nếu là hồng, thì phải là cả chục bông bó kín lại với nhau, và thân phải để thật dài thì may ra tôi còn có chút cảm giác, hoa sen thì tôi không thích những bụp bụp tròn vo lúc nó chưa nở, trông xôi thịt lõa lồ không chịu được, chưng thì mau tàn ơi là mau tàn, hôm nọ vừa chưng được hai hôm thì cánh tím úa đi, động vào là rơi lả tả. Với tôi, hoa thì phải có nhụy/ nhị và cánh rõ ràng, tức là phải nhìn thấy được, hoặc điểm xuyết như những bông salem và tôi thích màu tím nhạt. Tôi đã bắt gặp những bông cúc tím bé xíu, trông vừa hiền hòa lại vừa tự nhiên như hương đồng cỏ nội. Lúc này đêm đã vào khuya, mà tôi cứ ao ước bật hết điện trong nhà lên cho sáng rỡ mà thỏa thích ngắm hoa. Cứ tưởng chợ hoa lớn như Hồ Thị Kỷ thì sẽ được mua hoa rẻ, nhưng ba bó cúc tím cũng đến 60 ngàn và trả giá thế nào chú bán hàng cũng không chịu.
Đứng bên này đường mua hoa, tôi nghe êm đềm từ quán café ở đối diện một bản tình ca tiếng Anh, có lẽ đó là bài Stand by me của Shayne Ward. Giữa một khu chợ, bạn bắt gặp một bản ballad tình ca nồng ấm, không phải loại nhạc thị trường xập xình, rồi bạn ngó lại chỉ thấy một quán café bình dân thì sẽ hầu như biết chắc ẩn đằng sau đó một tâm hồn nghệ sỹ, một trái tim tinh tế, rồi tôi nhớ một thời anh già của tôi cũng thế, thời sinh viên lông bông, làm thêm phụ cho nhà thằng bạn nhưng có mỗi việc là chọn nhạc cho quán. Rồi cái phong cách nhạc ấy quá đặc trưng, quá tinh tế nên sau này nhiều khách rất thích và cứ đến mãi.
Chợ hoa Hồ Thị
Kỷ, với rất nhiều hoa, với một bản tình ca như thế, khiến tôi nghĩ, nếu không
có tình yêu, một sớm mai hãy thức dậy thật sớm, phóng xe ra đó, ngắm hoa và
nghe nhạc, sẽ thấy tình yêu ngập trong không khí. Tôi khoan khoái lên đường về,
với một bó to những cúc tím treo cẩn thận ở đầu xe.
Rồi từ đó,
tôi tỏa đi các đường các phố, nhặt nhạnh thứ này thứ kia, nào bánh phở ở Sơn
Nga, nào thảo quả hồi quế ở Đặng Nguyên Đường, rau thơm ở chợ Bà Chiểu. Tôi thấy
những người tôi gặp sáng hôm ấy đều dễ thương hết sức, họ nhìn tôi tò mò, tôi
không hiểu sao mình luôn có cái vẻ ngơ ngáo chân thành như thế khi tôi ra đường
đi mua bán thứ này thứ nọ. Trưa hôm ấy, tôi nấu phở mời bạn đến chơi, tôi được
tặng thêm hoa chuỗi ngọc, nó đẹp lắm, nhưng lại đẹp cái kiểu khác với cúc tím
chân phương, trông nhiệt tình, rắn rỏi và nổi trội, và còn đẹp hơn khi tôi cắm
vào lọ thủy tinh mới mua ngày hôm trước, đặt chễm chệ lên mặt bàn trên một tấm
lót ren trắng.
Tôi không biết
mình đang nói gì ở bài này nữa. Tôi nhiều khi thấy ân hận lắm, tôi phá hỏng vài
thứ, mà không, nhiều thứ. Tôi thấy mình phô trương như chính văn của mình vậy,
nhiều chữ và chẳng ra đâu vào đâu. Có lẽ không ai, không một ai cả có thể hiểu
tôi đang nghĩ về chuyện gì. Thật ra cũng chả có gì to tát đâu, chẳng qua là lâu
ngày không viết gì thì bứt rứt khó chịu thôi, viết xong rồi thì thấy chán ngán
vì nó chẳng ra cái mẹ gì cả.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)