Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia Lai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia Lai. Hiển thị tất cả bài đăng

18 tháng 2, 2015

Vớ va vớ vẩn ngày cuối năm

Cảm giác này rất khó chịu và nhì nhằng, tôi bắt gặp nó cả trăm cả ngàn lần mỗi khi tôi yêu một ai đó mà tôi khi đang không ở bên cạnh họ. Tôi cố níu lấy họ qua cái màn hình máy tính, qua những phần mềm chat như viber hay watsap. Tôi ngồi nói nhăng cuội cho đến chán chê. Tôi không níu giữ gì được ở họ qua những đối thoại như vậy, nó mờ nhạt như một bữa cơm đã ngán. Sẽ là may mắn nếu tôi không đẩy đối thoại đến một cãi vã hay bứt bí nào, rồi họ trở về với gia đình họ, tôi trở về với gia đình tôi.

Tôi nghĩ rằng tất cả những cái gì không gắn với hiện tại, nếu tôi không gắn với bố mẹ, bà ngoại và các em tôi, khi tôi đang ở nhà, thì tuyệt nhiên tôi sẽ thấy không hạnh phúc dù quả rằng ý muốn ban đầu là tôi rất muốn chat với heo ngố của tôi. Tôi nghĩ rằng, có lẽ bởi vì thế, vì ngày càng hiện đại, càng nhiều công cụ kết nối, người ta càng sử dụng nó một cách thừa mứa, không cần thiết, ở những trò chuyện vô bổ và ít sống với hiện tại, mà vì vậy người ta trở nên ít hạnh phúc hơn.

Càng ngày tôi càng ít thích Tết, tôi chẳng hiểu nữa, tôi không cảm nhận được gì ngoài những chuyện lặp đi lặp lại từ năm này qua năm khác, Một cây mai được đem về nhà, rất nhiều người biếu bố mẹ tôi những đồ ăn thức uống chi đó, mẹ tôi cũng tất tả chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Tôi và/ hoặc các em tôi và bố tôi lăn lê quét dọn chà rửa tất cả mọi thứ, rồi cúng kiếng bưng lên bưng xuống những bậc cầu thang. Rồi giao thừa đến, tôi nhìn xa xăm ra cửa sổ, nghe đì đoàng tiếng pháo hoa ở xa xa. Chúng tôi đi ngủ khi đồng hồ quá 12h vài chặp. Sáng mùng 1 đến, cả nhà tôi hưởng một chút nắng sớm rất đẹp ở chuyến xuất hành đi đâu đó lan man miễn sao cho đúng hướng theo lời thầy phán. Họ hàng và gia đình tôi sẽ lũ lượt kéo sang nhà nhau, nói chuyện bù khú, lì xì nhan nhản, rồi lại dọn dẹp li tách. Mùng hai, tôi cùng chúng bạn lê la nhà này nhà kia, cũng không có gì nhiều ngoài những câu đùa vô nghĩa, một vài sự cập nhật tình hình lẫn nhau có xen lẫn ít nhiều ganh ghét.

Nếu được mơ ước một cái Tết trong trí tưởng tượng của mình, tôi sẽ mơ điều gì. Tôi ước một khu vườn thật nhiều cây, nhiều loại hoa đua nhau nở, những chiếc lá mơn xanh. Mỗi sáng thức dậy tôi bước ra vườn đi tưới cây và ưỡn ẹo. Cả nhà tôi sẽ ngồi quây quần làm bánh chưng, gói mứt, chuẩn bị nồi nước phở thật ngon. Sáng mùng Một, cả nhà ăn phở dưới một tán cây ở trong vườn rồi cùng uống trà và đọc sách. Nếu được, cùng với những người họ hàng của mình, chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc ngoài trời vào buổi chiều, mỗi nhà sẽ góp một thứ đồ ăn ngon thật ngon. Bọn trẻ sẽ tổ chức các trò chơi vận động như kéo co, cướp cờ, người lớn sẽ ngồi quây quần, hoặc cùng hát karaoke. Bạn bè, liệu có cần gặp không, theo tôi là không, trừ phi là bạn thân lâu ngày không gặp. Cứ đến nhà nhau, ăn dầm nằm dề cũng được, không cần phải kéo đoàn kéo cánh, một vài đứa cũng được, cùng xem một bộ phim, cùng chơi cái gì đó, cùng uống trà, chụp cho nhau vài tấm hình, thế là đủ ấm áp.

Heo ngố bảo tôi rằng, tôi hãy ra ngoài chơi đi, ở nhà hoài dễ bị tự kỷ, y chang như sâu róm mặc quần tụt cũng từng bảo tôi như thế. Tất cả bọn họ hình như đều nghĩ tôi bị tự kỷ vì tôi ở nhà mãi. Và tôi cay đắng sợ rằng điều họ nói là đúng. Tuy nhiên, bạn đọc đừng lo, cũng chưa tới nối, thường thì tôi vẫn cười và tôi vẫn lờ đờ thôi.

12 tháng 2, 2013

Sau bài thơ nào cũng có chuyện để kể

--- ĐỐT -----
Đốt cho đen sì
Tàn tro như chì
Mạng nhện sà sà
Dính lên mặt gầy
Đen hơn bao công
Đốt hết một đời
Ngụy nhào gian đổ
Vẫn chưa đốt xong
Đôi mắt long sòng
Nghĩ gì ngoại ơi?
Ngoại đốt hết rồi
Đầu ngoại chưa yên
Vẫn còn đốt nữa
Đốt đến bao giờ
Cho hết cơn mơ
Một thời máu đổ???

--- TẠM BIỆT PLEIKU ---
Pleiku ơi, ta nợ em một lời xin lỗi
Bởi Tết này ta đã thờ ơ em
Và đã vội rời đi quá sớm
Chiều ta về ta biết em đã chớm giận hờn
Bởi cơn nắng gắt và gió không buồn thổi

Pleiku ơi, xin em hiểu dùm ta
Trái tim bận rộn và cũng đầy nông nỗi
Tâm hồn ta đã chết nửa vời
Bởi những điều mà có lẽ em hiểu
Bởi ta biết em cũng buồn như ta

Ừ thì em cứ hờn cứ giận
Ta cũng muôn phần tự trách bản thân mình
Chạy theo phù du mà sao vẫn mải miết
Đến nỗi mệt nhoài, không đủ sức ôm em

Nhưng xin em...
đợi ta một ngày bình thản
Khi thôi hờn ghen và yêu ghét tầm thường
Ta trở về là Ngọc của thơ ngây
Sẽ lại yêu em như ngày mưa ... hồi mới biết chữ
Như ngày nắng mà ta vẫn thấy em dịu dàng
Và ta biết trái tim em còn đầy gió
Đợi ta về một ngày để xôn xao...

9 tháng 12, 2012

Mưa tháng 12, biến đổi khí hậu, ngày tận thế và ...

Giữa giấc ngủ ngon lành sau những suy nghĩ và hoạt động mệt nhoài của cái tuổi hăm mấy đầy trăn trở, khi trời gần về sáng, nó bỗng nghe đâu mưa rào rào. Mùa này mà Sài Gòn mưa thiệt lạ quá. Đúng là cũng nên mưa một trận, sắp vào Noen rồi mà nóng oi bức và khó chịu không thể tả. Bầu không khí ngồn ngột.
Hôm qua gặp bạn trước hiên nhà lúc tối, nó đã bâng quơ nhìn lên trời tìm một cơn gió mát như mọi khi có dịp bước ra khỏi nhà nhưng bầu trời đặc quánh và không trăng, như nhăn mặt, như cau có. Và hễ khi nào nóng quá chịu hết nổi thì trời sẽ làm một trận mưa như kiểu ai bức xúc quá sẽ bưng mặt khóc ngon lành, ròng rã cho nhẹ nhàng.
Mưa đánh thức nó lúc sáng sớm như thế này khiến nó nhớ mùa mưa Gia Lai đau đáu. Có lẽ đó là thứ nó nhớ nhiều nhất về Gia Lai. Những ký ức về mưa cứ trở về ồ ạt trong tâm trí. Có bao giờ người ta lại nhớ thiên nhiên đến vậy, không có câu chuyện gì, không có nhân vật gì, chỉ có mưa. Mưa ngày nó càng bé lại càng u ám, tầm tã và lúc nào cũng kèm theo gió ù ù vu vu nghe lạnh lẽo đến khiếp người, nằm trong nhà cứ nghe tiếng mảnh tôn bị bong tróc đâu ngoài kia chạy lạo xạo trên mái nhà hoặc bay xuống sân, đường ngõ vắng hoe. Mưa buồn nhưng tinh khiết, sạch sẽ, đúng kiểu mùa mưa.
Nó mỏi người không nhích dậy được nhưng trí nghĩ chập chờn cảm giác về mưa và khát khao tìm về bầu không khí không bao giờ có ở Sài Gòn và cũng không còn nguyên vẹn nếu bay về phố núi ngay bây giờ. Nó mơ hồ nghĩ đến sự biến đổi khí hậu.
Rồi không chịu nổi việc phải tiếp tục nghe và tưởng tượng về mưa trong bóng tối, nó khoác áo ra ban công, nhìn xuống đường, nhìn lên cột điện, rồi lên trời. Nó vui một chút vì khung cảnh khá âm u nhưng rõ ràng bầu khí quyển vẫn đùng đục và khó thở, sự ô nhiễm có thể cảm nhận được khi bạn phóng tầm mắt lên không trung.
Mưa buổi sớm hiếm hoi vào tháng 12, nhưng Sài Gòn vẫn vậy, phía ngã tư Hàng Xanh còi xe luôn hú hét, vội vã và bức bối. Sài Gòn đã đông đến mức nếu có vài người vì mưa bất chợt mà muốn chậm một chút để gần mưa lâu một chút, thì chẳng ăn thua gì so với số người không hề xô cảm vì mưa mà chỉ thấy bực bội khi con đường sinh kế bị mưa làm cho chậm chạp, khó khăn và ướt át.
Rồi nó lan man nghĩ về ngày tận thế, về NASA, hẳn là nếu có những dự báo thực sự về ngày tận thế đang xảy ra giữa các hành tinh, giữa Trái đất và Mặt trời, thì NASA cũng chẳng làm gì và chẳng báo cho ai biết cả. Vì người ta sẽ nháo nhào đòi chạy lên Trăng, lên Sao Hỏa, người ta sẽ điên rồ vì sợ chết đến mức nào. Nhưng cũng biết đâu, người ta sẽ buông bỏ, sẽ trở về bên người thân, gia đình, sẽ nói lời yêu thương vẫn còn chưa kịp nói, người ta sẽ ôm hôn nhau chừng nào có thể. Có khi mười mấy ngày cuối cùng đó lại là mười mấy ngày đẹp nhất của loài người cũng nên.