Hiển thị các bài đăng có nhãn thư tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thư tình. Hiển thị tất cả bài đăng

12 tháng 5, 2013

Đừng đọc, nhảm lắm!

Chắc anh không bao giờ đọc mấy thứ nhảm nhí ở đây đâu nhỉ, đọc làm gì cho thêm nặng lòng, anh nhỉ?
Nhưng mà đề phòng là một ngày đẹp trời, anh có ý định muốn tìm biết về em, khi mà em không mở điện thoại và anh cũng không có cách gì liên lạc với em được:
Em tắt điện thoại không phải vì cái truyện của Hương Thị mà anh nói em biết đâu nhé, nó chỉ làm em nhớ lại mong muốn có một khoảng thời gian không dùng điện thoại của mình thôi. Chứ còn truyện ấy, thì, không biết phần sau thế nào, và em cũng chưa đọc đến đoạn “thuê bao quý khách …”, nhưng phần đầu quá ngột ngạt, dồn nén, em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chấp nhận một cuộc sống như thế hoặc sẽ sống một cuộc sống như thế.
Hành trình tìm sự cân bằng và sống thật sự của em đã bắt đầu rồi, bắt đầu bằng việc sống trong tĩnh lặng và tập trung nhiều nhất cho bản thân.
Mặc dù em biết rõ dẫu cho mình có là một cặp, dẫu anh có chấp nhận tình cảm của em, thì hạnh phúc cũng không phải điều chắc chắn, nó không giống như ta muốn chiếm hữu cái gì đó, như tiền bạc của cải, mà nhiều khi có nó rồi, ta vẫn cứ có những lúc vui lúc buồn, những lúc bí bách và cùng quẫn và đôi khi nó chẳng đi đến đâu cả, hoặc là nó chưa đến thời điểm để có thể đi đến đâu cả. Nhưng việc nghĩ đến anh đã trở thành một thói quen, một sự nghiện ngập không lý giải nổi, và nó càng trở nên vô phương khi cơn nghiện luôn được thoả mãn, khi việc em có thể biết anh ở đâu, làm gì, việc anh có thể dễ dàng gặp em mỗi khi anh muốn đi dạo hay là em muốn gặp anh khi em muốn ra ngoài đổi gió chỉ với một tin nhắn một cuộc điện thoại.
Nên em cho mình thời gian này để thử thách chính mình, tập sống mà không cần quá nhiều đến sự hiện diện của anh. Và cũng là cho cả anh nữa, thời gian để anh xem lại chính tình cảm của mình, hoặc là yêu cô ấy nhiều hơn, và em sẽ không là người thứ ba xấu số và xấu xa, hoặc là …
Rất có thể, hết cái cuộc im lặng vớ vẩn này, chẳng có gì xảy ra, và em lại là một cô bạn thân hiền lành ngu ngốc của anh, là người chat với anh cuối cùng mỗi đêm, là người đi dạo cùng anh sau những ngày làm việc nhàm chán hoặc căng thẳng, là bạn nhảy, là người thường nhắn tin hỏi anh đang làm gì nhất, là người cuối cùng của những sự cuối cùng.
Nhưng dù gì, cứ thử xem sao…
PS: cái áo caro anh mặc hôm nay (chủ nhật, ngày 12/5 – một ngày đẹp trời, mưa mát và mình đã tập nhảy rất vui) anh mặc rất hợp và đẹp anh à, có nhớ là em đã đi đổi nó cùng anh không? Có lẽ em đã từng khen rồi, nhưng mà em cứ thích khen mỗi khi em thấy đẹp. Cũng như khi em thấy trăng đẹp, thì em sẽ vẫn thốt lên như thế, dù trăng đã đẹp từ rất lâu rồi.

3 tháng 1, 2013

Thư gửi cho Sim, dù Sim không bao giờ đọc

Cậu đấy nhé, tớ vừa post bài mới chưa được 1 ngày, người ta chưa kịp đọc bài đấy, thì cậu đã là chủ đề mới nhất mà tớ viết tiếp.
Ừ tại cậu cả, hôm qua vừa nhắc nhở tớ xong là tớ đang làm quá và cái gì quá cũng không tốt. Nên hôm nay tớ chẳng dám hó hé gì đâu, tớ im lặng hoàn toàn rồi đấy nhé.
Nhưng mà thực tế thì tớ cứ thấy lo ngay ngáy. Không hiểu mấy ngày nay có chuyện gì mà cậu cứ lo cứ buồn thế, tớ chưa thấy ai lo vì một việc sẽ được định đoạt vào một ngày nào đó trong tương lai như cậu, 15/2, và cậu liên tục nói là cậu không ngủ ngon được cho đến ngày đó.
Tớ vẫn chưa thấy một động tác like nào mới của cậu hay một comment mới nào trên Facebook, ngôi nhà tinh thần ấy của cậu vắng lặng như tờ, tớ chực chờ để lại dấu chân ở đấy cho cậu vui khi cậu trở lại nó, rồi lại sực nhớ lời nhắc nhở của cậu, thế là tớ lại ghé qua, liếc vào và len lén ra đi.
Khi tớ không nhắn tin cho cậu, không gọi điện cho cậu, tớ cũng sẽ rất lo là hôm nay không biết cậu buồn hay vui, cậu đã hết ho chưa, không được dùng máy tính nhiều không biết cậu có khó chịu không.
Hôm qua, tự nhiên tớ vỡ ra là có khi đúng là cậu chỉ cần tớ như một người bạn thân thật, vì chính tớ cũng như thế, tớ cũng quan tâm và đáp lại với một số người mà tớ không yêu – mà chỉ thương, nhưng tớ mãi coi họ đã trở thành một phần cuộc sống của mình, một phần đã từng quen thuộc, một phần cần được quan tâm nếu lâu lâu không gặp.
Hôm nay tớ lại bắt gặp một con người khác, cũng có những đứa con gái thân thiết như kiểu tớ với cậu, nhưng rồi cũng phải thừa nhận rằng, “không có nhà chúng mình nào hết” “không thể chia sẻ không gian viết lách, suy nghĩ, ngồi đần, trống trải, im lặng, thèm chuyện trò, uống trà, ăn chocopie, ngủ, ngái ngủ…của mình với bất cứ ai” ***; thì tớ thấy rằng cái cương quyết chỉ làm bạn thân của cậu là hợp lý và chấp nhận được, chứ không phải như tớ tự nghĩ rằng hẳn cậu cũng yêu tớ mà cậu không biết thôi. Hà hà, viết đến đây, thấy mình ngốc dã man, đồ con gái ngốc nghếch và nông cạn. Và có lẽ, chính tớ cũng sẽ cần một không gian riêng như thế, để viết lách, để đi gặp C3, bạn mùa hè xanh, mấy em cùng ngân hàng, để nấu nướng, để ăn sữa chua, để đọc blog của người khác, để nghe chỉ một bài hát cả trăm lần một buổi tối và để ngồi thẫn thờ nhìn màn hình nhớ cậu.
Nhưng mà cậu biết không, cậu giống như một màn sương khói mỏng nhưng cứ bảng lảng trong đầu tớ, như một chất hóa học đã ngấm vào lớp màng não tớ mất rồi. Khi tớ chạy xe đi làm, mà thấy ai có dáng ngồi xe thật thẳng, thì tớ nghĩ đến cậu, khi ai có nhúm tóc phía sau hơi dài và hơi quăn 1 tý, thì tớ nghĩ đến cậu, khi ai đó đi chiếc LX trắng đên, thì tớ nghĩ đến cậu, khi ai đó có những ngón tay sạch và vuông vức, thì tớ nghĩ đến cậu, khi tớ đi loanh quanh ở Trương Định, Nguyễn Đình Chiểu thì tớ biết, cậu đang làm ở gần đó, khi tớ liếc qua đôi tay mình đang đeo đôi bao tay đó, thì tớ nghĩ cậu cũng có ít ngày đã đeo đôi găng này, khi thấy ai đeo kính mát, thì tai tớ hồi tưởng cả một đoạn hội thoại hôm cậu hỏi tớ về kính mát và tớ bảo rằng tớ thì ra đường không cần kính mát cũng đã đủ ngầu rồi. Khi ngồi ăn chay rất ngon với mọi người ở chỗ tớ làm, thì tớ lo lắng là, không hiểu những người như cậu thì bị gì mà chỉ ăn được mỗi thịt nhỉ. Khi tớ đổ xăng và thấy một người bán vé số, tớ lắc đầu ái ngại không dám nhìn vào mặt họ, thì tớ nhớ cậu đã luôn mua một tờ từ những người như thế và đưa cho tớ… Và thế là, người ta sẽ thấy một con bé cứ có những nụ cười bất chợt, những nụ cười mông lung trong không khí, ở những điểm bất định, và những ánh mắt buồn, những sự nghe người ta nói nhưng điếc đặc vì một tiếng nói bên trong.
Tất cả… đã đều là cuộc sống, bản thân nó đã là sống, ngay trong từn khoảnh khắc, không cần kết cục, không cần  bất cứ quyết định nào.
Nhạc nền: Tình ca phố - Đức Tuấn  http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tinh-Ca-Pho-Duc-Tuan/ZWZE0A96.html

***: trích từ blog Cậu ấm thơ ngây.