Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

13 tháng 6, 2013

One day…

Ngày 29/5, “hôm nay em làm gì, rảnh ko, ra ngoài chút”.

Ngày 1/6 và 2/6, tập khiêu vũ ở lớp của Nhà văn hoá.

Suốt tuần 3/6 đến 8/6, ôn thi miệt mài, có lẽ anh ta nghĩ cho cô, anh ta biết cô bận, không có tin nhắn hay cuộc gọi rủ ra ngoài nào.

Tối ngày 8/6, cô nhắn “anh muốn đi đâu không, em qua”. Anh ta bận, đi sinh nhật.

Sáng ngày 9/6, đi ăn sáng cùng.

Ngày 9/6, tập khiêu vũ ở lớp của Nhà văn hoá. 7h tối, anh ta nhắn “đi đâu không?” Cô biết anh ta mêt, cô sợ những cái ngáp dài ngao ngán, cô bảo “anh về đi”.

Hôm nay, thứ 5, ngày 13/06, không có tin nhắn cuộc gọi nào cả. Những khoảng không như bồng bềnh mà nặng nề trong không khí. Có lẽ, ở nơi khác, những khoảng không bị lấp mất rồi, không có chỗ cho một suy nghĩ nhỏ nhoi về cô có thể len lỏi vào đầu anh ta.

5h32: cuộc gọi của Kim Anh, nhờ cô làm phù dâu và nói về việc sửa áo dài phù dâu.

6h01: 199 gửi tin nhắn khuyến mãi.

6h43: cô nhắn cho Trinh hỏi tao có nên chủ động nhắn tin rủ người ta đi chơi không vì tao nhớ người ta

6h46: Kim Anh cười sặc sụa vì số đo để sửa áo dài được gửi quá chi tiết

7h07: cô quyết định nhắn một tin nhắn mà người nhận muốn nghĩ gì cũng được, mà có lẽ người nhận hiểu, “…”

Cô bắt đầu mở những khúc nhạc điên điên quái quái, buồn và thê thảm của Dương Trường Giang. Cô nằm sóng soài ra sàn nhà mát lạnh, bắt đầu tự chụp mình những tấm hình xấu xí nhất.

7h25: anh ta nhắn “Sao em, muốn đi đâu không?”

7h31: cô đã nhắn “K.”

7h44: anh ta nhắn “Uhm”.

Vẫn tiếp tục nghe Dương Trường Giang hát một cách bất cần. Rồi cô đứng dậy, soi mình trong gương, chiêm ngưỡng vẻ đẹp ba vòng cùng với một cơ thể mảnh mai, cô bắt đầu dịch chuyển cơ thể trên nền nhạc ấy và theo kỹ thuật của điệu rhumba, rồi cô chuyển sang nhảy Bachata. Rồi cô nghĩ, đã đến lúc tự giải phóng mình. Cô xúc me ngào mẹ đã làm sẵn để nấu canh chua ăn ngon lành, và bắt đầu muốn coi phim. Cô đã bỏ việc xem phim từ lâu lắm rồi, cô đã luôn ép mình phải làm những việc ích lợi và khoa học. Nhưng sự tự giải phóng không phải là không có những nỗi sợ vô hình. Cô sợ mình bị ám ảnh nếu mình xem một phim tâm lý xã hội quá nặng nề, sợ bị bị ngập ngụa ngày một sâu trong tuyệt vọng, rối loạn và đến một lúc, sẽ không có cách gì quay trở lại được. Nhưng xem một phim hài hước lúc này là việc làm quá sức.

Cô mở một đoạn của “The caller”, rồi để nó down dần về máy, trong lúc thay quần áo, đi nấu cơm, nhặt một bó rau chân vịt, ngắt lá rau mà như thể đang ngắt từng mớ ký ức ra khỏi đầu mình, nhưng càng ngắt, những mớ ký ức lại hiện về nhiều đếm không xuể. Cô không thể nhớ nổi, lần đầu tiên cô biết anh bắt đầu quen Bích Trang là khi nào. Cô chỉ nhớ lờ mờ, đầu tiên anh nói “15/2, là một mốc đối với anh, sẽ có một quyết định xảy ra vào lúc đó”, cô thậm chí đã lo lắng cho anh khi anh nói như vậy. Cô cố nhớ làm thế nào cô phát hiện ra là anh bắt đầu quen Bích Trang, nhưng cô vẫn không tài nào. Lúc đó, anh có đăng lên Facebook link bài hát “Những ngày đẹp trời” và viết “thank HBT” hay đại loại như vậy. Không hiểu sao dù cố mấy cô vẫn không thể nhớ nổi làm thế nào mà cô biết được chuyện đó, chỉ có điều chắc chắn, chính cô đã hỏi anh như vậy, chứ không phải anh tự nói. Nhưng cái cảm giác đau đớn xót xa khi cô biết sự thật ấy thì vẫn còn nguyên.

Tháng 10/2011, cô nghĩ mình sẽ quay lại giờ ấy và địa điểm ấy để tìm lại người con trai vóc dáng thư sinh lịch lãm ấy, người đã mời cô nhảy trong một lần cô vào lớp trễ.

Tháng 12/2011, cô tìm được anh, bắt đầu chat chit, tìm hiểu và đọc, xem tất cả những gì về anh, ánh mắt bắt đầu dõi tìm anh mỗi lần cô đến nhà văn hoá học khiêu vũ và tặng anh món quà đầu tiên dịp sinh nhật.

Tết 2012, cô bắt đầu tương tư.

Giữa năm 2012, cô rủ anh làm partner tập nhảy cùng ở công viên.

Cùng đâu đó khoảng giữa năm 2012, anh bắt đầu yêu m3. Cô không biết gì nhiều về chuyện này, vì nó cũng sớm kết thúc khi người con gái ấy không chấp nhận tình cảm của anh. Cô không biết gì nhiều về chuyện này, nhưng chuyện này cũng đủ để lại vài vết thương ngắn nhỏ mà sâu hoắm. Hồi ấy, có lúc anh đã để status yahoo như thế này “ù online gọi anh” hoặc đại loại vậy dành cho m3, mãi sau này, cô vẫn chỉ ước ao, có một lần anh sẽ để status rằng “Tròn online buzz anh” để dành cho cô nhưng có lẽ không bao giờ điều đó xảy ra. Hồi ấy, hình như họ đã đi ăn kem Bud. Hồi ấy, anh đã đi ăn lẩu nấm Ashima với gia đình m3 vào ngày 1/6 và anh đã rất vui vì chuyện đó. Sao những chi tiết nhỏ cứ như vụn bánh ấy, cứ hằn mãi không xoá được trong cô, đến nỗi mỗi lần đi qua lẩu nấm Ashima cô đều nghĩ đến chuyện đó. Giờ thì cô bật cười, vì những vụn bánh ấy đã được thay thế bằng những bữa ăn thịnh soạn mang vị cay và đắng đáng nhớ hơn rất nhiều.

Noen năm 2012, cô gửi anh một lá thư tình viết tay rất đẹp, một cuốn sách, và 1 cái mũ nhân dịp sinh nhật, còn anh tặng cô một đêm dạ vũ.

Hơn một năm, cô không thể đếm xuể những hội thoại mà cô và anh đã có trên yahoo, mỗi lần đọc lại, cô thấy vẫn như mới vừa hôm qua. Cũng không thể đếm xuể số tin nhắn, số cuộc đi chơi…

Thế rồi một ngày tháng giêng 2013, anh mổ mắt cận. Hôm ấy cô vẫn đi làm. Anh đã gọi cho cô sau khi anh mổ, cuộc trò chuyện ngắn ngủi, rồi cô trở lại với công việc, lúc ấy cô đang học làm bếp cho một nhà hàng chay. Thế rồi, cũng chính những ngày ấy, Bích Trang gọi cho anh, và nói rất nhiều. Cô đã luôn tự trách mình khi nghĩ về chuyện đó. Người con gái ấy đã xuất hiện đúng lúc và làm đúng việc nên làm, khi mắt không thể nhìn thấy, đôi tai khiến người ta dễ yêu một người con gái nói nhiều. Rồi một lần khác, anh đi uống rượu với đám bạn, có Bích Trang nữa, hôm ấy anh trở về nhà, Bích Trang có lẽ đã nhắn những tin nhắn quan tâm mùi mẫn.

Chỉ chưa đầy một tháng, cô đã mất anh chóng vánh và dễ dàng. Thực ra là, cô chưa bao giờ có anh, cô đã xuất hiện không đúng lúc, cô đã cố đi qua cuộc đời anh cả trăm cả ngàn lần, bằng nhiều nỗ lực khác nhau, nhưng những phút đầu tiên, những ngày đầu tiên, những việc cô làm đầu tiên trong cuộc đời anh, định mệnh đã là sai lầm.

Tết 2013, về quê, cô sống trong nhung nhớ và ngờ nghệch. Anh và Bích Trang đã tranh thủ từng giờ từng phút để đi chơi, từng buổi tối để đi xem phim trước khi Bích Trang đi Úc du học. Đó cũng chính là vào ngày 14/2, là cái mốc mà anh nói tới.

Mỗi lần biết, nhớ, nói đến những sự thật ấy, cô đã nhói trong tim, cảm giác nó còn hơn là đau khổ nữa, là cái gì đó sa xuống kéo chùng đầu óc và lồng ngực xuống, khiến cho hơi thở như đè nặng, và nước mắt chỉ có thể đang rỏ đâu đó cũng bên trong lồng ngực, chứ không phải nơi khoé mắt.

Rồi cô cũng cho qua, tình yêu của cô, sự trong sáng, vị tha và vui vẻ dắt cô đi qua những suy nghĩ tủi hờn và tăm tối, cô vẫn yêu anh, chờ đợi và ngoan ngoãn.

Rồi cũng thỉnh thoảng cô đọc thấy những lời yêu thương mà anh dành cho Bích Trang, cảm giác buốt nhói lại trở lại dày vò, cô như người tỉnh giấc mộng. Rồi cái chu kỳ cũ lại xảy ra. Đến nỗi, cô không dám cầm điện thoại của anh nữa, cô tự lừa dối mình, quên đi những sự thật đó, để tiếp tục yêu thương, quan tâm và chờ đợi.

Một mình giữa căn phòng bé nhỏ và nóng bức, trong tiếng quạt phù phù, không còn tiếng nhạc nữa, chỉ còn tiếng gõ phím lọc cọc, thoang thoảng mùi thịt bò ướp tỏi để chuẩn bị nấu canh với rau chân vịt, cô tự hỏi, lúc nào những chu kỳ đau khổ và yêu thương mới kết thúc, khi nào cô có thể thật sự ra đi, thật sự biến mất, như chưa từng có mặt ở cuộc đời anh. Có lẽ, đó cũng là ngày cô phải từ bỏ một trong những sở thích lớn nhất cuộc đời mình, sở thích đã khiến buổi đầu, cô đã tìm đến bên anh. One day, one day, one day…

29 tháng 3, 2013

Một lần như bao lần


7h tối, việc chưa xong, nhưng cũng đã “hòm hòm”, cái từ “hòm hòm” của Madam Anh nghe hay thật, nghĩa là việc có thể chưa hết, nhưng ít nhất nó đảm bảo mọi thứ theo đúng tiến độ, mình có thể kiểm soát được nó, và mình biết ngày mai mình phải làm gì.
Ngốc gọi điện cho Ngoan, hỏi định ăn gì, xem tối nay hai chị em có nên ra ngoài ăn cái gì ngon ngon không, thay vì vật vã với xoong nồi, chén bát, rau rợ ở nhà. Ngoan ăn với mấy người bạn trong Aisec rồi. Ngốc hỏi hắn đã ăn gì, hắn lại còn bảo ăn mọi thứ trên đời. Đói rã người ra rồi, về nấu cũng không nấu nổi nữa, Ngốc buồn tình muốn ăn cái gì thật ngon, đành theo Ms. Ngân ra tận Tân Bình ăn mỳ quảng Sâm.

Thế rồi, Nghênh nhắn tin bảo là chỗ đấy gần nhà anh nhỉ, qua chỗ anh đi. Ngốc cũng ngại, Ngốc biết, con gái mà con trai gọi đi đâu cũng đi thì thật là kỳ, nhưng Ngốc không bao giờ từ chối, vì chả mấy khi được gặp anh, Ngốc luôn làm mọi thứ như trái tim mách bảo, Ngốc không sợ định kiến.
8h35’ gần đến nhà anh Ngốc căng thẳng dã man, thấy một vài người nhà đang lố nhố trước cổng, Ngốc đứng xa xa nhắn tin bảo là em đến rồi. Đến khi những người ấy vào hẳn bên trong, em mới chạy xe lại gần, và chân tay loắng ngoắng, hồi hộp. Ngốc không biết anh sẽ xưng hô với mình thế nào, những ngày qua anh chủ động đề nghị gọi là anh em thay vì cậu tớ hay tên như trước đây. Ngốc thấy điều đó vừa ngọt ngào như tình yêu, nhưng cũng như thể hai người đang chơi một trò chơi, có cái gì đó không thật. Thế rồi Nghênh cũng ra khỏi nhà, và cũng rất tự nhiên xưng hô bằng tên như bình thường, dẹp tan cái sự hồi hộp của Ngốc. Nhưng không có nghĩa là Ngốc bớt khấp khởi và căng thẳng mỗi khi đi cùng anh.

Họ dừng lại ở một quán café ế khách. Qua hết màn gọi nước uống, qua hết mấy cuộc gọi điện thoại chen ngang nhưng là cứu cánh cho cả 2, đỡ phải trống không, đỡ phải chơi vơi, thì cũng đến lúc cả hai không biết làm gì. Cơn đau đầu vẫn rầy rật Nghênh, anh ngồi ngửa đầu, nhằm mắt và bóp đầu. Ngốc ngồi thẳng lưng rồi lại dựa lưng. Lúc thì Ngốc nhìn lên màn hình tivi đang chiếu Tom và Jerry nhưng hoàn toàn không hiểu tý gì, lúc thì nhìn ra sân tập tennis bên cạnh, lúc thì ngó nghiêng cách bài trí quán, lúc thì nhìn ra xa ngó mấy người cũng đang uống nước trong quán. Rồi Ngốc chẳng còn biết nhìn đi đâu nữa, thì Ngốc lôi điện thoại anh ra nghịch. Ngốc xem hình người yêu của anh, xem những contacts anh liên lạc gần nhất. Anh không giấu hình cô ấy như trước đây với Ngốc nữa. Anh thấy Ngốc xem hình cô ấy thì hỏi “đẹp không”, Ngốc lắc đầu. Thì thế thật mà, một cô gái cao to, rắn rỏi, nhưng không thể để lại ấn tượng gì, một khuôn mặt dễ để quên, không dễ thương, cũng không sắc sảo. Rồi Ngốc thấy anh cũng lưu một tấm hình của Ngốc nữa, Ngốc cũng thấy anh để những ký tự lạ cho contact của em giống với cho contact cho người yêu của anh. Anh không còn lưu Ngốc là Ngốc Vietin  như trước đây nữa. Rồi anh hỏi, có khám phá được điều gì đặc biệt chưa. Ngốc im lặng với đôi mắt cười. Nhưng Ngốc biết, chẳng thể hi vọng điều gì, quá nhiều hi vọng đã cho em quá nhiều đau khổ. Thế rồi Ngốc lại nhìn tivi, lại nhìn sân tennis, lại ngắm cái quán, à, Ngốc có thêm việc để làm là nhâm nhi li sinh tố nữa. Sinh tố gì mà dở ác, phát chán. Thế rồi Ngốc chống cằm, mắt nhắm nghiền một phần vì buồn ngủ, phần vì muốn tập trung nghe nhạc. Có lẽ nhạc là phần hay nhất của cái quán. Rồi anh cười khì, rồi hỏi Ngốc làm gì mà suy tư dữ. Ngốc bảo là tớ chỉ thư giãn thôi.

Rồi anh lại than đau đầu, lại bóp trán, rồi anh kể chuyện ngày xưa, ngày bé anh bị tai nạn như thế nào, rằng anh đã vô cảm từ bé như thế nào. Rồi anh xem chỉ tay của chính mình, anh bảo là anh sắp chết rồi. Rồi anh lại than đau đầu, lại bóp trán. Ngốc bối rối, không biết làm gì cả để giúp anh được. Rồi Ngốc thốt ra lời đề nghị “cần tớ bóp trán dùm không” theo cái cách khô khốc và thiếu tự nhiên nhất, và tất nhiên anh sẽ nói không rồi.

Bao lần ở nhà, Ngốc đều nghĩ lần tới gặp anh mình sẽ ôm anh, sẽ nắm tay, sẽ tựa vào vai anh. Nhưng cả trăm lần đều như thế cả, Ngốc không bao giờ đủ dũng cảm làm những điều đó. Hết ngồi thẳng rồi lại ngồi tựa lưng vào ghế, nhìn qua nhìn lại, nhìn lên nhìn xuống, cuối cùng họ cũng tính tiền và ra khỏi quán. Nghênh lái xe về nhà anh, rồi Ngốc cũng về nhà. Ngốc cũng chẳng buồn nhắn tin bảo là em đã về nữa, và Nghênh thì cũng không buồn hỏi là em đã về chưa.
Ngốc về đến nhà, buông xuôi tất cả, tắm xong, nằm phờ ra ngủ.