Có quá nhiều thứ nhộn nhịp và xảy ra hằng ngày, đến nỗi nhiều lúc ta không thể thực sự biết ta thích điều gì. Cho đến một hôm ta bắt gặp điều gì đó, hoặc trải qua một sự tương phản ta mới thực sự biết mình thích điều gì.
Giống như tôi, phát hiện ra mình mất quá nhiều thời gian chỉ để nghe đi nghe lại một bài hát, chiều nay lại ở lại một mình ở văn phòng, bài hát được chọn là "Chuyện mưa" của Trung Quân idol, không để ý quá nhiều là bài hát nói gì, nhưng giai điệu của nó khiến tôi thích, tôi mơ tưởng về một chuyện tình mà tôi là nhân vật chính. Có nghĩa điều tôi thực sự thích chưa hẳn là cái gì quá ích lợi hoặc có hiệu quả để lại (thứ mà tôi luôn buộc mình phải làm cho được với một quỹ thời gian xác định), mà đôi khi là cái gì đó trái tim tôi cần, là cái gì đó ăn nhịp rất tốt với tâm hồn mình, khiến mình cảm thấy phiêu phiêu...
Hoặc như sáng nay khi office có ít người hơn bình thường, một vài người tụ lại họp ở đâu đó, khi phòng làm việc của tôi trở nên ít tiếng nói hơn, không có ai hô hào, tranh cãi, lo lắng vì deadline, tôi nhận ra mình thích sự yên tĩnh, bình yên và nhẹ nhàng, sự rộn ràng làm đầu óc tôi chếnh choáng và không thể ý thức rõ ràng nhất sự tồn tại của mình.
Hoặc khi đi hát karaoke, tụi bạn tắt đèn rồi bật đèn, tôi nhận ra mình thích ánh sáng hơn rất nhiều, sự lờ mờ nhập nhoàng không khiến thần kinh của tôi thoải mái được.
Khi đi ăn với đồng nghiệp, có những người hấp dẫn tôi, bởi sự trưởng thành, lịch thiệp, ga-lăng, ... nhưng tôi thích nhất đi ăn với anh Trung tài xế, vì anh là người hài hước nhất chỗ làm mà tôi biết, nói đùa mà cứ tỉnh bơ, có thể mô tả thói quen buồn cười của một đồng nghiệp nữ khác chính xác đến bất ngờ, ... làm tôi cười không dứt, như lâu lắm rồi không được cười nhiều như vậy. Tôi nhận ra mình thích và cần sự hài hước biết bao.
Gần đây tôi nhận được sự quan tâm của một đồng nghiệp khác giới, điều đó cũng đồng thời làm tổn thương trái tim của một chị bạn mà tôi khá thân. Trước đây, tôi vẫn thường ước ao có ai đó theo đuổi mình. Giờ thì tôi nhận ra, tôi thích được sống trong tình thương mến thương, như tình bạn giữa tôi và chị, sự đồng cảm giữa chị và tôi trong những cách đối xử hằng ngày, trong tâm trạng và cảm xúc về ti tỉ những thứ linh tinh khác, hơn là sự phù phiếm của một tình yêu không chắc chắn và ăn mòn trí não bởi những hoài nghi.
Tôi sẽ tiếp tục chú ý để biết rõ mình thích thứ gì hơn, điều đó thật thú vị, và từ đó có thể giúp mình sống thoải mái hơn, biết cách chăm sóc mình hơn.
Hiển thị các bài đăng có nhãn office. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn office. Hiển thị tất cả bài đăng
25 tháng 2, 2012
14 tháng 2, 2012
15/02 kể chuyện Valentine
Sáng nay đi làm sớm, ăn bánh mỳ xong uống trà gừng. Thấy khoan khoái nhưng ước mình đến sớm hơn nữa để có thể làm việc sớm hơn, mở mắt sớm nhưng không tài nào nhấc mình ra khỏi giường, vẫn lười ghê.
Ngày hôm qua trôi qua như một bài thơ nhẹ nhàng. Nhưng tôi thấy yêu ngày hôm qua. Thường những ngày nào tôi có quá nhiều chuyện để viết mà không kịp viết thì rốt cuộc tôi sẽ chẳng viết gì cả, vì khi nhớ lại tất cả những chuyện đó viết ra lại thì viết không hay gì cả. Nhưng mà dù sao cũng nên viết mấy chữ, để lưu giữ một ngày như thế.
Sớm chạy xe trên đường, thấy người ta bày hoa bán rồi, có hoa ly, hoa hồng, chỉ cần thấy vậy đã đủ vui trong lòng, nghe tình yêu loay hoay trong gió. Đến văn phòng tôi vội vàng hỏi thăm nhỏ bạn lặn lội bay ra Hà Nội trong vỏn vẹn 24 giờ để gặp người nó yêu và gìn giữ tình yêu. Thấy hân hoan khi nghe nó kể mọi chuyện hạnh phúc ngoài mong đợi.
Hôm qua tôi quyết tâm không online một tý nào trong suốt ngày làm việc và chăm chỉ, quyết tâm làm việc. Tôi đã làm được điều đó để có 1 buổi tối trọn vẹn hơn...
Khoảng 10h30 tôi nhận được quà từ người giao hàng, hoa hồng và socola, thiệp. Với nhiều người điều đó thật bình thường trong ngày Valentine, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được nhận socola và thiệp như vậy. Tôi xúc động như kiểu chị Đào trong truyện Mùa lạc của Nguyễn Khải, lần đầu tiên cảm thấy ai đó xem mình là mục tiêu, là khao khát của người ấy. Tôi thấy tim mình thắt lại, cảm thấy mình được là một cô gái bình thường như bao cô gái khác.Gói ghém và thổn thức với cảm xúc ấy trong lòng, tôi tiếp tục làm việc. Nhưng có một điều là đến giờ tôi vẫn không chắc chắn được người gửi quà là ai cả, người ấy gọi tôi là "my unreached girl", hì hì... Chiều về nhà, mở socola ra ăn, lần đầu tiên được ăn món socola ngon đến vậy. Và tôi quyết định thôi không suy nghĩ đó là ai nữa, tôi tin cuộc sống có sự sắp xếp của nó.
Cố gắng làm thật trễ vì tôi thấy mình ít có hi vọng với buổi tối, tôi sợ phải về nhà và đối diện với sự cô đơn trống trải. Ngồi ở văn phòng những giờ trễ muộn, tôi cảm nhận rõ nỗi buồn và sợ hãi của những ai chưa có người yêu, các chị cố ngồi lại văn phòng, bất giác tôi thấy sợ và ghét cái ngày này thay cho các chị.
Cả một ngày không online, rốt cuộc trên đường về tôi nhận được tin nhắn của T, có lẽ đó là những giây phút tôi thấy hạnh phúc nhất. Rồi chúng tôi ngồi cafe sách ở một quán sáng sủa, sạch đẹp, tôi thấy thoải mái và thân thiện, tôi nhận ra quán cafe trong sở thích của tôi là phải sáng và xinh. Chúng tôi trò chuyện như những người bạn, nói những thứ không đầu không cuối, nhiều lúc tí tởn như những đứa trẻ, và cũng không nói cái gì nặng nề hay nghiêm túc, toàn nói linh tinh. Quả thật chuyện đó nhẹ nhàng như một bài thơ.
Tôi về nhà, và yên tâm ngủ ngon như đã lâu lắm rồi không được ngủ ngon.
Ngày Valentine đã trôi qua như một bài thơ.
Ngày hôm qua trôi qua như một bài thơ nhẹ nhàng. Nhưng tôi thấy yêu ngày hôm qua. Thường những ngày nào tôi có quá nhiều chuyện để viết mà không kịp viết thì rốt cuộc tôi sẽ chẳng viết gì cả, vì khi nhớ lại tất cả những chuyện đó viết ra lại thì viết không hay gì cả. Nhưng mà dù sao cũng nên viết mấy chữ, để lưu giữ một ngày như thế.
Sớm chạy xe trên đường, thấy người ta bày hoa bán rồi, có hoa ly, hoa hồng, chỉ cần thấy vậy đã đủ vui trong lòng, nghe tình yêu loay hoay trong gió. Đến văn phòng tôi vội vàng hỏi thăm nhỏ bạn lặn lội bay ra Hà Nội trong vỏn vẹn 24 giờ để gặp người nó yêu và gìn giữ tình yêu. Thấy hân hoan khi nghe nó kể mọi chuyện hạnh phúc ngoài mong đợi.
Hôm qua tôi quyết tâm không online một tý nào trong suốt ngày làm việc và chăm chỉ, quyết tâm làm việc. Tôi đã làm được điều đó để có 1 buổi tối trọn vẹn hơn...
Khoảng 10h30 tôi nhận được quà từ người giao hàng, hoa hồng và socola, thiệp. Với nhiều người điều đó thật bình thường trong ngày Valentine, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được nhận socola và thiệp như vậy. Tôi xúc động như kiểu chị Đào trong truyện Mùa lạc của Nguyễn Khải, lần đầu tiên cảm thấy ai đó xem mình là mục tiêu, là khao khát của người ấy. Tôi thấy tim mình thắt lại, cảm thấy mình được là một cô gái bình thường như bao cô gái khác.Gói ghém và thổn thức với cảm xúc ấy trong lòng, tôi tiếp tục làm việc. Nhưng có một điều là đến giờ tôi vẫn không chắc chắn được người gửi quà là ai cả, người ấy gọi tôi là "my unreached girl", hì hì... Chiều về nhà, mở socola ra ăn, lần đầu tiên được ăn món socola ngon đến vậy. Và tôi quyết định thôi không suy nghĩ đó là ai nữa, tôi tin cuộc sống có sự sắp xếp của nó.
Cố gắng làm thật trễ vì tôi thấy mình ít có hi vọng với buổi tối, tôi sợ phải về nhà và đối diện với sự cô đơn trống trải. Ngồi ở văn phòng những giờ trễ muộn, tôi cảm nhận rõ nỗi buồn và sợ hãi của những ai chưa có người yêu, các chị cố ngồi lại văn phòng, bất giác tôi thấy sợ và ghét cái ngày này thay cho các chị.
Cả một ngày không online, rốt cuộc trên đường về tôi nhận được tin nhắn của T, có lẽ đó là những giây phút tôi thấy hạnh phúc nhất. Rồi chúng tôi ngồi cafe sách ở một quán sáng sủa, sạch đẹp, tôi thấy thoải mái và thân thiện, tôi nhận ra quán cafe trong sở thích của tôi là phải sáng và xinh. Chúng tôi trò chuyện như những người bạn, nói những thứ không đầu không cuối, nhiều lúc tí tởn như những đứa trẻ, và cũng không nói cái gì nặng nề hay nghiêm túc, toàn nói linh tinh. Quả thật chuyện đó nhẹ nhàng như một bài thơ.
Tôi về nhà, và yên tâm ngủ ngon như đã lâu lắm rồi không được ngủ ngon.
Ngày Valentine đã trôi qua như một bài thơ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)