Hiển thị các bài đăng có nhãn tùy bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tùy bút. Hiển thị tất cả bài đăng

6 tháng 8, 2014

Giấc ngủ nằm trong giấc ngủ



H đưa tôi đi công chuyện đâu đó, liên quan đến việc tôi dạy học, tôi không nhớ gì nhiều lắm, ngoài việc gặp và đề cập với một gia đình nào đó về việc sẽ dạy con em họ, ngoài một vài con dốc, cảnh trí có vẻ giống ngày xửa xưa, lúc còn những cường hào phú hộ.

Ra khỏi điểm đến có chủ ý cuối cùng, tôi vờ vịt dắt xe và chuẩn bị lai H, thì, hẳn nhiên là thế, H nhanh nhẹn và chắc chắn đoạt lấy đầu xe từ tôi, dắt và leo lên để lái, và lai tôi. Tôi sung sướng ngồi phía sau, ôm nhẹ ngang eo H. Rồi từ từ trên đường, tôi dựa cả vào lưng H, mắt lim dim, bình yên và an trú, tôi chầm chậm đi vào giấc ngủ, có vẻ H biết tôi ngủ, nên lái xe chậm dần rồi dừng hẳn, đứng im, để mặc tôi cứ thế, trong cơn lim dim, nửa tỉnh nửa thức, dựa vào lưng H mà ngủ. Những hơi thở đều của giấc ngủ ấy hòa vào làm một với nhịp thở của giấc ngủ trong đời thực. Tôi dần chuyển sang trạng thái biết mình đã về với đời thực, trên nệm, trong phòng, với mẹ và các em.

Quả thật đôi lúc tôi chỉ cần có thế, được dựa lưng vào ai đó từ phía sau, vòng tay qua ngang eo họ, rồi có thể bình yên mà ngủ trên tấm lưng rộng đó. Giấc mơ chỉ đơn thuần là chắp nối các dữ liệu từ những vùng khác nhau của tâm thức, trí nhớ, những thứ đại loại thế. Tối hôm ấy, tôi có nói chuyện với H một chút qua mạng, và cái ao ước nhỏ bé đó của tôi, hai thứ ấy nó nhào nặn tạo ra cái kiểu giấc mơ như thế, suy cho cùng nó chắc cũng giống như một cơn mộng tinh của những gã trai mới lớn, hay nói đúng hơn là một cơn “mộng tinh về tinh thần” của gái mới lớn (khiếp nhỉ, tuổi mới lớn sao dài thế). Đôi khi tôi cũng có những giấc mơ kiểu như thế, với người này người kia, nhưng không phải gã trai nào cũng có vinh dự được đi vào giấc mơ của tôi. Họ là những người bạn đặc biệt mà tôi quý mến chân thành, họ cũng quý tôi, trừ những người mà tôi mơ khi tôi còn đang trong mối quan hệ yêu đương với họ thì không nói làm gì, còn lại, họ với tôi là bạn khá thân, nhưng chưa đủ để đi đến cái gì như kiểu tình yêu trai gái, đôi khi là khoảng cách về sự đồng thanh tương ứng, đôi khi khoảng cách về địa lý, thời gian, hoàn cảnh, khiến chúng tôi không có cơ hội để biết nhau nhiều hơn, hoặc có những điểm mà tôi chưa thể chấp nhận ở con người họ.

Sau những giấc mơ kiểu vậy, tôi tỉnh dậy, bỗng thấy yêu thương họ lắm lắm, muốn nhắn, muốn nói gì đó ngay lập tức với họ trong đời thực, để phát triển cái tình cảm đó, như muốn tiếp nối những gì đã xảy ra trong mơ, tôi nhiệt tình và dào dạt trong cái tiếp nối ấy, nhưng hiển nhiên là chỉ có tôi như thế thôi, còn họ, chẳng có gì, hoặc là họ không mơ gì cả, hoặc là họ mơ về một cô gái khác, một tác phẩm khác. Thế rồi, những sự lệch pha, vẫn lại là về thời gian, khoảng cách, những điểm đen, và có khi là vì họ đã thích và quan tâm đến một ai khác nhiều hơn chăng, những điều ấy từng bước một xâm lấn cơn yêu thương lạ kỳ của tôi, thức tỉnh tôi trở về trạng thái trước đó của mối quan hệ.

Liệu có ai đó cũng mơ đến tôi như tôi mơ về họ, nhưng họ ngại nói ra chăng, và họ sẽ tự cười vào mình khi tỉnh dậy, thậm chí họ gạt tôi ra khỏi đầu họ còn nhanh hơn cách tôi đã làm việc đó, tất cả nằm trong cái không thể biết. Thực lòng, tôi đang lóp ngóp bò lên từ đáy khởi điểm của hình sóng Elliot trong những việc cần làm của đời mình, tôi không muốn mình rơi vào trạng thái ẫm ương, chân xiêu chân nghiêng thế kia. Và thêm nữa, tôi nghĩ mình cũng chưa đủ vốn đối ứng để có ai đó trong đời cùng nắm tay và bước đi. Mọi thứ vẫn chỉ nằm ở đoạn tích lũy. Tôi bị giằng co giữa cái im lặng, giấu mình, tập trung xây dựng cái vốn đối ứng đó, với việc muốn bộc lộ ra ngoài, việc thể hiện và bắt các tần sóng khác, mà rồi, càng bộc lộ, càng thấy mình rất đáng thương, rất bé nhỏ, và khi, im lặng quá lâu thì lại trở nên trằn trọc, mà nỗi lòng treo lủng lẳng ở hai hàng mi khiến cho mắt sụp mỏi nhưng chẳng thể nào ngủ được.

Dù gì thì giấc mơ về một giấc ngủ lim dim trên tấm lưng rộng, ở trên xe gắn máy, thật đẹp.

Tranh: Woman with cat, Pablo Picasso, 1900, trường phái ấn tượng, có lẽ thuộc Thời kỳ Xanh trong hệ thống các tác phẩm của ông.

14 tháng 5, 2014

Tháng Năm - những ngày đổ lửa



Ngày 2/5/2014: Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (CNOOC) đưa giàn khoan Hải Dương 981 (HD-981) vào định vị khoan tại vị trí có tọa độ 15029’ Vĩ Bắc, 111012’ Kinh Đông, cách bờ biển Việt Nam khoảng 120 hải lý.
Ngày 3/5/2014: Cục Hải sự Trung Quốc thông báo giàn khoan HD-981 tiến hành khoan và tác nghiệp từ ngày 2/5 đến 15/8/2014 và cảnh báo tàu thuyền trong ba tháng không tiếp cận phạm vi bán kính 1 hải lý quanh giàn khoan.

Ngày 4/5/2014: Những tin tức về giàn khoan HD-981 bắt đầu lan truyền trên mặt báo và các trang mạng xã hội tại Việt Nam.

Ngày 6/5/2014: Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ, bà Jen Psaki gọi động thái của Trung Quốc là “khiêu khích và vô ích trong việc duy trì và ổn định trong khu vực”.
Ngày 7/5/2014: Thủ tướng Nhật Shinzo Abe cho rằng những căng thẳng đang diễn ra ở biển Đông là do Trung Quốc đơn phương dùng vũ lực gây ra và “chúng tôi không chấp nhận việc dùng vũ lực và áp bức nhằm làm thay đổi hiện trạng của khu vực”.

Ngày 8/5/2014: … (ai điền vào đây mà trùng ý tưởng được thì tốt). 

Ngày 10/5/2014: các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN ra tuyên bố chung về tình hình biển Đông, bày tỏ quan ngại sâu sắc và yêu cầu các bên tuân thủ các nguyên tắc đã được thừa nhận của luật pháp quốc tế và Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển 1982.
Cũng trong sáng ngày 10/5/2014: cuộc biểu tình đầu tiên tại TP.HCM chỉ với khoảng 200 người nhưng có thể xem là một màn xé nháp đầy khích lệ. 


Ngày 11/5/2014: Trong phiên họp toàn thể các nhà lãnh đạo ASEAN, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên án hành động của Trung Quốc tại biển Đông và khẳng định “hành động cực kỳ nguy hiểm này đã và đang đe dọa trực tiếp đến hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải ở biển Đông”.
Cũng trong 11/5/2014: Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc trên cả ba miền, nổi bật là TPHCM với khoảng 4000 người, bên cạnh những nụ cười nhếch mép vì đâu đó vẫn có sự hình thức, “bỏ túi”, thì đây là một cuộc biểu tình thành công, rạo rực lòng yêu nước, đã diễn ra trong an toàn và nhân ái.

Ngày 12/5/2014: Ngoại trưởng Mỹ John Kerry chính thức lên tiếng bày tỏ quan ngại sâu sắc về hành vi gây hấn của Trung Quốc.
Trong hai ngày 12/5/2014 và 13/05/2014: hàng chục ngàn công nhân tại Bình Dương biểu tình chống Trung Quốc, có dấu hiệu quá đà của bạo loạn, kích động, nhiều doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (chủ yếu là Trung Quốc và Đài Loan) bị đập phá, đốt cháy.

Và hôm nay, trưa ngày 14/5, chị Hồ Diệu Phương viết: “Chiếc xe đưa rước của trường tiểu học quốc tế thắng két rất gấp trước cửa vào. Hai bảo vệ đi cùng trong xe xốc 2 đứa bé xuống chạy ù vô thang máy. Trên nhà ba mẹ em đã chuẩn bị xong hành lý đơn giản chỉ có vài chiếc vali.
Mình biết, 2 vợ chồng này người TQ, họ là chuyên gia cho một công ty về hóa chất của Đài Loan ở BD gần 10 năm, vừa dọn về chung cư được vài tháng. Người mẹ lúc nào cũng vui vẻ, dễ mến. Lần trước nói chuyện ở hồ bơi, cô ấy kể rằng sinh đứa thứ 2 ở Việt Nam, rất hạnh phúc, nghĩ rằng đây là second-home. Lúc nãy, mình thấy tay cô ấy có vài vết bầm, xước và bị thương, mắt vẫn còn sưng múp vì đã khóc quá nhiều. Cô ấy nói tối qua bị chặn đường, kẹt đến 3h sáng mới về tới nhà...Hiệp hội Thương nghiệp Đài Loan và Văn phòng kinh tế Đài Loan tại Việt
Nam đã chính thức kêu gọi các doanh nghiệp của họ trở về nước gấp bằng mọi cách. Các hãng hàng không liên đới đã tăng cường 10 chuyến bay so với bình thường 2 chuyến/ngày.
Thằng nhóc con cứ luôn miệng "why, Bá? Why!? I want to play at school."
Bắt tay mình, cô ấy siết chặt một cái ôm và chảy nước mắt thiệt dài: "Take care yourself and your baby". Họ bay lúc 3h chiều.”

Có lẽ những ngày qua, dù ít hay nhiều ý niệm về một cuộc chiến đang đến gần đã len lỏi trong tôi và bạn, ý niệm về việc phải làm cái gì đó, nhưng cũng không biết làm gì, ngoài việc cập nhật tình hình, tìm kiếm cho mình một lý giải, chọn cho mình một lập trường chính trị, share những bài viết ta cho là đúng để những ai còn thờ ơ trước thời cuộc xung quanh mình được thức tỉnh cùng ta, lẩm nhẩm một vài từ tiếng Anh về giàn khoan, Luật quốc tế về biển, chủ quyền, vùng đặc quyền kinh tế… để lỡ ra đường có gặp bạn bè quốc tế thì tranh thủ nói chuyện, tuyên truyền, và trên hết vẫn là cố gắng làm tốt vai trò cá nhân thường nhật của mình. Chúng ta có thể hoặc lo lắng, hoặc bấn loạn, hoặc tự trấn an, hoặc căm thù, hoặc sôi sục, hoặc rối lòng trăn trở hoặc kiên cường lạnh băng, v.v…

Nhưng khi viết những dòng này, khi đang đọc những gì chị Hồ Diệu Phương viết, tôi không cầm được nước mắt, khi tình người, lòng nhân ái bị đổ vỡ, khi sợi dây tình cảm tốt đẹp giữa những người bạn tuy khác quốc tịch nhưng đang sống cùng một tòa nhà, làm cùng một công ty, những người đang để tình yêu của mình đơm hoa kết trái trên mảnh đất này, đang xem mảnh đất này là quê hương thứ hai bị đứt lìa trong nước mắt và vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Trẻ con cũng không có tội, tình bạn của chúng cũng không có tội, chúng chỉ muốn được chơi đùa cùng bạn bè ở trường như những ngày qua. Không liên quan nhưng bỗng dưng tôi nhớ quá một bài thơ của Dư Thị Hoàn, vốn là người Hoa nhưng đã xem Việt Nam như quê nhà thứ hai của mình: 

“Nếu mai sau
Bài thơ được chắp cánh bay cao
Bằng lao động kiệt cùng
Chị sẽ đền ơn mẹ
Và lúc đó đừng ngạc nhiên các em nhé
Nếu chị không dùng tiếng mẹ đẻ
Nếu bài thơ viết bằng ngôn ngữ
Của một dân tộc đau khổ
Mẹ và các em đã rời bỏ, lìa xa. “
-         Bức thư người Hoa (1987)

Vậy rạn vỡ này, sự đứt lìa này của những gì nhân bản cuối cùng, giản đơn nhưng là cội nguồn của mọi quan hệ cộng đồng và hữu nghị khác này, ai phải chịu trách nhiệm??? Một câu hỏi xé lòng, tôi ước có thể tan mình ra để cứu vãn, là những người công nhân lam lũ sớm ngày ít học bị dụ dỗ, là chính quyền và quân sự lơi lỏng trước âm mưu của kẻ thù, là công đoàn chưa có hay có cũng như không, cũng hình thức bày vẽ như hàng trăm công đoàn ở khắp nước Việt Nam này và hình thức bày vẽ như hàng trăm lĩnh vực khác từ giáo dục, y tế, tài chính, kinh tế, xây dựng, giao thông, … ở khắp đất nước nhỏ bé vốn được coi là dũng cảm kiên cường cần cù sáng tạo ngàn năm văn hiến này…? Phải chăng suy cho cùng cũng là ở sự tử tế của từng cá nhân. Tử tế thì sẽ muốn làm cái tốt, muốn làm cái tốt thì phải nghe để nhìn nhận và phải học.

Rồi còn nữa, đọc mấy bình luận với đề xuất là chúng ta phải tẩy chay hàng Trung Quốc, mới nghe thấy quyết liệt và hung hồn quá, nhưng ngẫm lại thì chúng ta đã hỏng hẳn ở quá nhiều mặt, đã phụ thuộc quá nhiều vào nước bạn và từ lâu mất đi sức mạnh tự lực tự cường, chúng ta cứ à ơi ỏn ẻng, làm cái gì cũng cà rịch cà tang, dối trá, mất đạo đức và từ lâu lắm rồi chúng ta chẳng chứng kiến một cú bứt phá ngoạn mục nào của dân tộc, chúng ta cứ thèm lắm một thành công. Ngày xưa, trước năm 1975, Hàn Quốc còn ước ao sang Việt Nam đi xuất khẩu lao động, còn hôm nay, chúng ta nhìn Hàn, nhìn Nhật mà rỏ dãi, xong rồi chúng ta lại còn đánh bừa đánh ẩu họ trong các cuộc biểu tình bạo loạn vừa rồi ở Bình Dương. Tôi bất giác cảm thấy, hình như đã muộn mất rồi. Con thuyền này ngó chừng chông chênh và mối mọt quá rồi, chỉ một cơn bão không cần lớn lắm cũng đủ đánh đến xiêu vẹo, đến tả tơi.

Có còn hi vọng không, để nói lý, nói tình với những người đã qua tuổi trưởng thành và những người đến tuổi đẻ cái nuôi con, những người mà lòng tự tôn cá nhân đã làm mờ nhòe nhận thức phải trái đúng sai, những người mà cơm áo gạo tiền và đặc quyền đặc lợi đặt lên trên sự tử tế.

Đúng vậy, là tôi muốn nói đến sự tử tế. Tận cùng của giáo dục con người, bên cạnh sự “sáng tạo” và “tiến hóa” cũng chỉ là “sự tử tế” mà thôi. Và nếu, họa may sức mạnh tiềm tàng của lòng đoàn kết và trí thông minh mỗi khi có giặc ngoại xâm mà ông cha để lại vẫn còn trong dòng máu này có thể giúp ta vượt qua cơn bão, tôi chỉ xin chần mình để làm một việc thôi, dẫu tôi biết tôi đang hô hào nhưng tôi sẽ vấn nói, đó là chần mình cho sự nghiệp giáo dục để xây lại từ đầu sự tử tế từ những tâm hồn trẻ thơ. 

Viết xong bài thì mưa tới xối xả khi trời còn nhạt nắng, khấp khởi một dự cảm tốt lành, một niềm tin.

20 tháng 9, 2013

Hoàng hôn sau cơn mưa (bài bên FB đã post, copy sang đây cho blog đỡ buồn)

Mưa rào rào, từ dưới mái hiên cơ quan bảo hiểm xã hội quận 2, lối kiến trúc cũ kỹ quen thuộc ngày xưa của nhà cấp 4 sơn vàng với bậc tam cấp trước hiên, khoảnh sân rộng và những dàn bầu bí hoặc bụi cây ớt chếch hai bên sân, rặng cây trúc đu đưa trong gió và mưa, khiến mình nhớ ngày xưa, lại là cái ngày xưa không có cốt truyện rõ ràng, tất cả chỉ là cảm giác mơ hồ, thậm chí cái ngày xưa ấy được cấu hình bởi những tưởng tượng khi đọc những bài thơ câu chuyện hồi cấp 1 cấp 2, chứ chưa hẳn là tuổi thơ của mình có những cảnh ấy. Đơn giản là vì mình hay tưởng tượng, và nhớ về ngày xưa, lại nhớ về những tưởng tượng đó, như kiểu ảo ảnh chồng lên ảo ảnh.

Hôm nay mưa hết nhanh, về đến ngân hàng lại vù chở cô bạn qua ngân hàng nhà nước. Trên đường đi, mưa còn vài giọt loạc choạc rồi dứt hẳn. Thật may là mưa đã dứt lúc 5h kém, vẫn còn kịp thời gian để mặt trời chiếu rọi những dải nắng cuối cùng. Nắng hoàng hôn đẹp lạ, không ngập ngụa và dư thừa như nắng sớm nay, là bởi mây vừa tan ra, dạt theo những con gió, khiến nắng chiếu thành những dải thẳng tắp qua những tòa nhà của thành phố, chiếu thẳng vào mặt sáng chóa rồi lại tắt vì xe chạy vào những con đường nhỏ. Những tòa nhà bằng kính sáng lấp lánh, dòng sông trông cũng sáng và chảy có vẻ đầy nhiệt huyết, chạy xe trên cầu Thủ Thiêm thấy rõ những tầng mây khác nhau đang trôi, tầng mây thấp thì xám và nhỏ, tầng mây cao và xa thì xanh thẫm mở ra không gian vô tận như đại dương.  Nhìn xuống nền cầu, thấy cái bóng xe mình, thấy cái bóng 2 đứa, một lùm xùm trong áo mưa, một nhỏ bé ngồi vắt vẻo một bên, cả hai đều im lặng, liệu bạn mình có đang nghĩ về vẻ đẹp hoàng hôn chiều nay???

Rồi mình lại nghĩ về những vẻ đẹp ngoạn mục thường thấy trên các page du lịch rộ lên gần đây, những vẻ đẹp ấy đôi lúc khiến mình thấy xa lạ, sợ hãi vì nó quá kỳ vĩ, huyền ảo, thậm chí là chông chênh như những giấc mơ. Và mình nghĩ rằng, đôi khi cái đẹp cũng dễ bắt gặp lắm, trong đời sống hằng ngày. Đến cả những tòa nhà dở dang, những trụ điện hay trạm biến thế hình con khủng long mình cũng thấy đẹp sau cơn mưa, cảm nhận rõ là thành phố này vẫn đang lớn lên và trỗi dậy từng ngày. Dẫu đằng sau xã hội này, mình biết chắc có nhiều điều kinh khủng và cướp bóc vẫn đang diễn ra có hệ thống, tinh vi và mang những bộ mặt đẹp, nhưng mình tin luôn có người tốt, luôn có những tấm lòng, có những trí tuệ đẹp luôn khát khao tìm thấy ý nghĩa cuộc sống này từ những điều bình dị, và cũng có những người cứ âm thầm lặng lẽ từ ngày này qua ngày khác làm tròn bổn phận của mình một cách ngoan ngoãn mà không bao giờ thắc mắc đam mê hay bất kỳ điều gì tương tự như cô bạn mình, không than vãn, cầu cạnh hay phàn nàn bất kỳ điều gì và tuân thủ các nguyên tắc kế toán như thể đó là giá trị sống. Bất giác thấy người bố choàng tay ra sau lưng kéo tay con trai ôm chặt mình, mình thấy thèm một gia đình. Nhưng mình còn mong muốn điều đó cho cô bạn mình hơn cả mình nữa, mình tin chắc Q sẽ gặp một người tuyệt vời và có tình yêu ấm áp dịu hiền còn hơn cả nắng sớm, vì Q xứng đáng những điều tốt đẹp nhất đó, đến một cách tự nhiên nhẹ nhàng như chính con người của bạn ấy. Còn mình thì, nếu điều đó không xảy ra với mình, mình cũng bằng lòng, vì cuộc sống này, mình thấy đã trải nghiệm khá nhiều thú vị rồi, từ đau khổ cho đến hạnh phúc, mình đã trải nghiệm nhiều cung bậc và màu sắc, mình đã học nhảy, học đàn, mình đã được gặp bà và học nấu những món ăn tinh tế, được đọc những cuốn sách có tư tưởng tiến bộ tuyệt vời, và mình có thể cảm nhận những cái đẹp ở con người, ở tự nhiên, cũng đã có người đã từng yêu mình tha thiết, xem mình là tất cả cuộc sống của người đó, là tương lai, là hạnh phúc, là hi vọng, cũng có người mà mình lại dành cho người đó tất cả tình yêu ngây dại và chối từ bất cứ thể loại lí trí nào, đến nỗi bỏ cả lòng tự trọng và dai dẳng đến vật vã. Tất cả đã quá đủ đầy, đúng vậy, mình đã quá giàu có và sung sướng. Còn bạn thì sao, bạn có đang hạnh phúc và mỉm cười ngay hôm nay, tất cả chỉ như là sự lựa chọn tắt đèn hay bật đèn mà thôi!!