Hiển thị các bài đăng có nhãn Alain de Botton. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Alain de Botton. Hiển thị tất cả bài đăng

30 tháng 12, 2014

Đọc Luận về yêu của Alain de Botton

Đã từng yêu như sét đánh? Đã từng cuồng say trong sự nhìn người mình yêu như một thiên thần? Rồi đi qua hết những cung bậc, một ngày khi hiểu rõ tất cả… khi mọi thứ trở nên quen thuộc đến lặp lại nhàm chán… rồi người thứ ba xuất hiện. Giá có hai người thứ ba xuất hiện cùng lúc thì tốt. Nhưng thường thì, sẽ có một người đóng vai kẻ phản bội, một người tự hỏi, sao số tôi khổ thế này, sao chuyện này lại rơi vào tôi. Tôi không còn muốn sống nếu không có anh/ em trên đời nữa, cuộc đời sao nghiệt ngã truân chuyên quá.
Những ảo ảnh của ngày hôm qua như một con lạc đà lê bước qua những ốc đảo xinh đẹp trên sa mạc của quá khứ, tiếc nuối và không thể tin vào thực tại, đến nỗi muốn tự tử đi được. Rồi thời gian qua đi, mọi chuyện nhạt nhòa dần, con lạc đà cũng dần trút được những hoài niệm, sau khi mệt lử, nó cũng bắt kịp với thực tại. Ta lại đứng lên khỏe khoắn, và yêu sao cái nắng chủ nhật tự do, yêu sao công việc mỗi ngày và gặp những con người mới. Rồi những tình yêu mới lại bắt đầu.
Vậy điều gì dẫn tình yêu đến một hôn nhân, và tình yêu nào sẽ chết. Tại sao người ta hay nói, yêu cho lắm vào, yêu đến đê mê đắm đuối rồi chia tay đau khổ, và có những tình yêu chín chắn lại dẫn đến hôn nhân. Trong Luận về yêu của Alain de Botton có một đoạn như thế này:
“Triết lý của tình yêu chín chắn … chất đầy sự ôn hòa, chống lại sự lý tưởng hóa, hoàn toàn không có lòng ghen tuông, khổ dâm hay ám ảnh, nó là một hình thức của TÌNH BẠN với một chiều kích tính dục, DỄ CHỊU, THANH THẢN, VÀ ĐƯỢC HỒI ĐÁP. Tình yêu non nớt, trái lại, là câu chuyện về sự bấp bênh hỗn loạn giữa hai bờ LÝ TƯỞNG HÓA và NỖI THẤT VỌNG, một trạng thái chòng chành nơi cảm giác đê mê và hạnh phúc pha trộn với ấn tượng về chết đuối và buồn nôn thốc tháo. Đỉnh điểm của tình yêu non nớt nằm ở cái chết, theo cách biểu tượng hay hiện thực. Cực điểm của tình yêu chín chắn là hôn nhân, và nỗ lực trách cách chết bằng lệ thường. Tình yêu non nớt không chấp nhận thỏa hiệp…”
Và như thế, đừng tưởng những tình yêu nồng cháy nhưng dang dở là điều gì tiếc nuối, vì kết thúc là điều hầu như chắc chắn ở những tình yêu kiểu như vậy. Và không phải sự dịu dàng, ấm áp, chừng mực, thực tế, được xây dựng từ những tình bạn chân thành, lâu năm, một sự thấu hiểu, gắn bó trong yên ổn là nền tảng để đi đến một hôn nhân nồng nàn sao?
Như đã từng nói, để sáng suốt hơn trong tình yêu, hiểu rõ hơn về tình yêu, phải đọc triết lý về tình yêu. LUẬN VỀ YÊU của Alain de Botton là một trong số đó. Quyển sách đã đi qua tất cả những cung bậc ấy, gây ra một sự đồng cảm sâu sắc trong tôi, nhất là đoạn phản bội và tan vỡ, thời kỳ quyết tâm không yêu ai nữa rồi hồi phục và đồng thời cũng khai sáng phần nào lí do của tất cả những cái gọi là “tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi? Tại sao thực tại lại đau lòng đến thế?”
Dù gì thì, ta cũng sẽ lại yêu thôi.