Ở đây mùa mưa đã bắt đầu rồi, cơ mà lúc này ghé ngang cái chốn “đi dăm bước trở về chốn cũ” này vào ban ngày không cảm nhận được mùa mưa, vì mùa mưa tấn công trước hết vào đêm tối, cứ đúng giờ lên giường trùm chăn là mưa gió đì đoàng, cửa sổ đóng kín hết với lại buông rèm, vì cứ ám ảnh cái phim “Đồi gió hú” xem hồi bé tý. Đi ngang phố buổi sáng sớm cứ tưởng mùa đông bởi lạnh se sắt, đi ngang phố buổi trưa cứ nghĩ mùa hè nắng gắt, đi ngang phố chiều tà lại hóa thành mùa thu bởi vạt nắng vàng nhẹ và gió liu riu.
PS: công nhận hôm nay nói nhảm, vừa viết vừa ám ảnh cái đoạn này của dịch giả Thiên Lương “Loại văn lấp lánh leng keng như của Thanh Tịnh ở trên thì bây giờ lượn một vòng facebook gái có mà nhặt ra hàng rổ. Từ phải sâu rộng, ý phải trùng trùng điệp điệp thì mới là văn đáng để đọc. Nói xin lỗi chứ đéo ai bây giờ đọc cái loại văn Thanh Tịnh ở trên. Văn chương, cũng như khoa học và bất cứ sản phẩm trí tuệ nào khác của con người, phải dựa trên nền móng văn hóa, phải kế thừa di sản. Không có Hegel sao có Marx? Không có Ulysses sao có James Joyce? Châu Âu văn minh vì họ đứng trên vai những vị thần.”